NHẮC BẠN HÀNG NGÀY

Tài nguyên Thư viện

Ảnh ngẫu nhiên

Z7379354547305_389637c4d51027980860d8ffded866f4.jpg Z7379354547061_50a61080129034e531db5abff4381864.jpg Z7379354465935_9e7c24ac6bd32c6ccb818cd6a8e2cc7f.jpg Z7367613615834_dce697759d2f8ebdc5aac05126c67502.jpg Z7367613501871_523d9ebfb02944263e7ca9008989c953.jpg Z7367613481393_45f8822b6eb62e2d5c0ab0789145f0c9.jpg

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • DANH NGÔN VỀ SÁCH

    “Chẳng người bạn nào thầm lặng và chung thủy như sách. Chẳng người cố vấn nào gần gũi và thông thái vượt bậc như sách. Sách cũng chính là người thầy kiên nhẫn nhất của con người.” – Charles W. Eliot - Robertson Davies.”

    NHẠC TẾT 2026

    Dế mèn phiêu lưu ký

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Thị Thơi
    Ngày gửi: 22h:34' 19-07-2024
    Dung lượng: 898.9 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    DẾ MÈN PHIÊU LƯU KÝ
    (Tác giả: TÔ HOÀI )
    Biên tập Ebook: http://www.SachMoi.net
    Ebook thực hiện dành cho những bạn chưa có điều kiện mua sách.
    Nếu bạn có khả năng hãy mua sách gốc để ủng hộ tác giả, người dịch và Nhà
    Xuất Bản

    Lời tác giả
    Dế Mèn sắp ra Hải Phòng, lại vào miền Nam, rồi đi Sô-phi-a. Năm trước, đã đến sông
    Đa-nuýp bờ bên này. Bây giờ mới sang Bun-ga-ri. Dế Mèn vẫn mong ước.
    Dế Mèn có nhiều bạn. Dế Mèn vẫn thư từ với Quảng Nam Đà Nẵng, thành phố Hồ
    Chí Minh, U-lan-ba-to, Răng-gun, Tô-ki-ô...Vui nhất được đi nhiều, được nhiều bạn.
    đất nước tuyệt với, chân không bao giờ biết đâu cùng.
    Một lần kia, tôi thăm trường phổ thông số 5 ngoại thành Mát-xcơ-va. Các lớp ngồi
    nghe kể chuyện Việt Nam đánh đế quốc Mỹ, rồi hỏi:
    - Các bạn có quen Dế Mèn không?
    Tất cả cười ầm, giơ tay một loạt:
    Các bạn Mát-xcơ-va gửi tôi một món quà nhớ mang cho Dế Mèn. Cái hộp to, trong
    đặt chiếc khay nhôm vuông như cái sân gạch, trên có cây chuối, cây tre, quả dứa và
    tượng bằng nhựa màu, đủ mặt Dế Mèn, Dế Trũi, bác Xiến Tóc, cái Kiến, cô Niềng
    Niễng, anh Gọng Vó...
    Tôi hỏi Dế Mèn:
    - Anh đã đi nhiều thế anh học được điều gì?
    Dế Mèn đáp:
    - Nhiều lắm chứ. Tục ngữ có câu: Đi một ngày đàng học một sàng khôn cơ mà. Trái
    đất như quyển sách hay, ai chịu khó xem xét và suy nghĩ đều học được những điều bổ
    ích.
    Các bạn thành phố cửa biển Hải Phòng! Các bạn Sô-phi-a! Các bạn ở phía nam đất

    nước!.... Câu nói ấy của Dế Mèn, xin gửi bạn.
    Hà Nội, tháng ba 1986
    Tô Hoài.

    Chương 1
    Tôi sống độc lập từ thủa bé
    - Một sự ngỗ nghịch đáng ân hận suốt đời.
    Tôi sống độc lập từ thủa bé. Ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ
    thường bảo chúng tôi rằng: "Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen
    đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm,
    rồi ra đời không làm nên trò trống gì đâu". Bởi thế, lứa sinh nào cũng vậy, đẻ xong là
    bố mẹ thu xếp cho con cái ra ở riêng. Lứa sinh ấy, chúng tôi có cả thảy ba anh em. Ba
    anh em chúng tôi chỉ ở với mẹ ba hôm. Tới hôm thứ ba, mẹ đi trước, ba đứa tôi tấp
    tểnh, khấp khởi, nửa lo nửa vui theo sau. Mẹ dẫn chúng tôi đi và mẹ đem đặt mỗi đứa
    vào một cái hang đất ở bờ ruộng phía bên kia, chỗ trông ra đầm nước mà không biết
    mẹ đã chịu khó đào bới, be đắp tinh tươm thành hang, thành nhà cho chúng tôi từ bao
    giờ. Tôi là em út, bé nhất nên được mẹ tôi sau khi dắt vào hang, lại bỏ theo một ít
    ngọn cỏ non trước cửa, để tôi nếu có bỡ ngỡ, thì đã có ít thức ăn sẵn trong vài ngày.
    Rồi mẹ tôi trở về
    Tôi cũng không buồn. Trái lại, còn thấy làm khoan khoái vì được ở một mình nơi
    thoáng đãng, mát mẻ. Tôi vừa thầm cảm ơn mẹ, vừa sạo sục thăm tất cả các hang mẹ
    đưa đến ở. Khi đã xem xét cẩn thận rồi, tôi ra đứng ở ngoài cửa và ngửng mặt lên trời.
    Qua những ngọn cỏ ấu nhọn và sắc, tôi thấy màu trời trong xanh. Tôi dọn giọng, vỗ
    đôi cánh nhỏ tới nách, rồi cao hứng gáy lên mấy tiếng rõ to.
    Từ đây, tôi bắt đầu vào cuộc đời của tôi. Cho dù tôi sẽ sung sướng hay khổ sở, cái đó
    tùy ở tính tình tôi khôn ngoan hay đần độn. Song tôi chưa cần biết đến thế, tính đến
    thế. Mà hãy lấy sự được ung dung độc lập một mình là điều thích lắm rồi....
    Ngày nào cũng vậy, suốt buổi, tôi chui vào trong cùng hang, hì hục đào đất để khoét

    một cái ổ lớn, làm thành cái giường ngủ sang trọng. Rồi cũng biết lo xa như các cụ già
    trong họ dế, tôi đào hang sâu sang hai ngả làm những con đường tắt, những cửa sau,
    những ngách thượng, phòng khi gặp nguy hiểm, có thể thoát thân ra lối khác được.
    Chập tối, tôi tạm nghỉ tay và ra đứng ngoài cửa, họp cùng anh chị em hàng xóm
    quanh bờ ruộng, vừa gảy đàn vừa hát một bài hát hoàng hôn chào tạm biệt ông mặt
    trời. Khi đêm đã xuống hẳn, cả xóm chúng tôi, các bô lão dế lụ khụ già cốc đế cũng
    bỗng nhiên vui tính, ai nấy ra khỏi hang, đến tụ hội thật đông tận giữa bãi trong đêm
    tối mát lạnh, cùng uống sương đọng, ăn cỏ ướt và những gã tài hoa thì gảy đàn thổi
    sáo, cùng nhau ca hát, nhảy múa linh đình đến tận sáng bạch, lúc ông mặt trời quen
    thuộc lại nghiêm trang ló lên đằng đông mới tan cuộc ai về nhà nấy.
    Ngày nào, đêm nào, sớm và chiều nào cũng ngần ấy thứ việc, thứ chơi. Kể đời mà
    được như thế cũng khá an nhàn, nhưng mới đầu còn thấy hay hay, về sau cũng nhàm
    dần.
    Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao
    lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Ðôi càng tôi mẫm bóng.
    Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử
    sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ.
    Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Ðôi cánh tôi, trước kia ngắn
    hủn hoẳn bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã
    nghe tiếng phành phạch giòn giã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một
    màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn. Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng
    nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy làm việc. Sợi râu tôi dài và uốn cong một vẻ
    rất đỗi hùng dũng. Tôi lấy làm hãnh diện với bà con vì cặp râu ấy lắm. Cứ chốc chốc
    tôi lại trịnh trọng và khoan thai đưa cả hai chân lên vuốt râu.
    Tôi đi đứng oai vệ. Mỗi bước đi, tôi làm điệu dún dẩy cá khoeo chân, rung lên rung
    xuống hai chiếc râu. Cho ra kiểu cách con nhà võ. Tôi tợn lắm. Dám cà khịa với tất cả
    mọi bà con trong xóm. Khi tôi to tiếng thì ai cũng nhịn, không ai đáp lại. Bởi vì quanh
    quẩn ai cũng quen mình cả. Không nói, có lẽ họ nể hơn là sợ. Nhưng tôi lại tưởng thế

    là không ai dám ho he. ấy vậy, tôi cho tôi giỏi. Những gã xốc nổi thường làm cử chỉ
    ngông cuồng là tài cao. Tôi quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ khiến mỗi lần
    thấy tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt trái xoan dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt
    lên nhìn trộm. Thỉnh thoảng, tôi ngứa chân đá một cái, ghẹo anh Gọng Vó lấm láp
    vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Tôi càng tưởng tôi là tay ghê gớm, có thể sắp đứng đầu
    thiên hạ rồi.
    Chao ôi, có biết đâu rằng: hung hăng hống hách láo chỉ tôi đem thân mà trả nợ những
    cử chỉ ngu dại của mình thôi. Tôi đã phải trải cảnh như thế. Thoát nạn rồi mà còn ân
    hận quá, ân hận mãi. Thế mới biết, nếu đã trót không suy tính, lỡ xảy ra những việc
    dại dột, dù về sau có hối cũng không thể làm lại được.
    Câu chuyện ân hận đầu tiên mà tôi ghi nhớ suốt đời
    Bên hàng xóm tôi có cái hang của Dế Choắt. Dế Choắt là tên tôi đặt cho nó một cách
    chế diễu và trịch thượng thế. Choắt nọ cũng chắc trạc tuổi tôi. Nhưng vì Choắt bẩm
    sinh yếu đuối nên tôi coi thường và gã cũng sợ tôi lắm. Cái chàng Dế Choắt, người
    gày gò và dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện. Ðã thanh niên rồi mà cánh
    chỉ ngắn ngủn đến giữa lưng, hở cả hai mạng sườn như người cởi trần mặc áo gi-lê.
    Ðôi càng bè bè, nặng nề trông đến xấu. Râu ria gì mà cụt có một mẩu, mà mặt mũi lúc
    nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Ðã vậy tính nết lại ăn sổi, ở thì ( thật chỉ vì ốm đau luôn
    luôn không làm được ) một cái hang ở cũng chỉ bới nông sát mặt đất, không biết đào
    sâu rồi khoét ra nhiều ngách như hang tôi.
    Một hôm tôi sang chơi, thấy trong nhà luộm thuộm, bề bộn, tôi bảo:
    - Sao chú mày sinh sống cẩu thả quá như thế! Nhà cửa đâu mà tuềnh toàng. Ngộ có kẻ
    nào đến phá thì thật chú chết ngay đuôi! Này thử xem: khi chú chui vào tổ lưng chú
    phải lồm cồm đụng sát lên tận mặt đất, làm cho ai trên về cỏ nhìn sang cũng biết chú
    đương đi đứng chỗ nào trong tổ. Phỏng thử có thằng chim Cắt nó nhòm thấy, nó
    tưởng mồi, nó mổ một phát, nhất định trúng giữa lưng chú, thì chú có mà đi đời! Ôi
    thôi, chú mày ơi! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn.

    Ngẫm ra thì tôi chỉ nói lấy sướng miệng thôi. Còn Dế Choắt than thở thế nào, tôi cũng
    không để tai. Hồi ấy tôi có tính tự đắc, cứ miệng mình nói tai mình nghe chứ không
    biết nghe ai, thậm chí cũng chẳng để ý có ai nghe mình không.
    Dế Choắt trả lời tôi bằng một giọng rất buồn rầu:
    - Thưa anh, em cũng muốn khôn, nhưng không không được, đụng đến việc là em thở
    rồi, không còn hơi sức đâu mà đào bới nữa. Lắm khi em cũng nghĩ nỗi nhà cửa thế
    này là nguy hiểm, nhưng em nghèo sức quá, em đã lo ròng rã hàng mấy tháng nay
    cũng không biết làm thế nào. Hay bây giờ em định thế này... Song anh có cho phép
    nói em mới dám nói...
    Rồi dế choắt loanh quanh, băn khoăn. Tôi phải bảo:
    - Ðược, chú mình cứ nói thẳng thừng ra nào:
    Dế choắt nhìn tôi mà rằng:
    - Anh đã nghĩ thương em như thế thì hay là anh đào giúp cho em một cái ngách sang
    bên nhà anh phòng khi tắt lửa tối đèn có đứa nào đến bắt nạt thì em chạy sang...
    Chưa nghe hết câu tôi đã hếch răng, xì một hơi rõ dài rồi, với điệu bộ khinh khỉnh, tôi
    mắng:
    - Hức! Thông ngách sang nhà ta? Dễ nghe nhỉ! Chú mày hôi như cú mèo thế này, ta
    làm sao chịu được. Thôi im cái điệu hát mưa dầm sụt sùi ấy đi. Ðào tổ nông thì cho
    chết!
    Tôi về không một chút bận tâm.
    Một buổi chiều, tôi ra đứng cửa hang như mọi khi, xem hoàng hôn xuống.
    Mấy hôm nọ, trời mưa lớn, trên những hồ ao quanh bãi trước mặt, nước dâng trắng
    mênh mông. Nước đầy và nước mới thì cua cá cũng tấo nập xuôi ngược, thế là bao

    nhiêu cò, sếu, vạc, cốc, le le, sâm cầm, vịt trời, bồ nông, mòng, két ở các bãi sông xơ
    xác tận đâu cũng bay cả về vùng nước mới để kiếm mồi. Suốt ngày họ cãi cọ om bốn
    góc đầm, có khi chỉ vì tranh một mồi tép, có những anh cò vêu vao ngày ngày bì bõm
    lội bùn tím cả chân mà vẫn hếch mỏ, chẳng được miếng nào. Khổ quá, những kẻ yếu
    đuối, vật lộn cật lực thế mà cũng không sống nổi. Tôi đứng trong bóng nắng chiều tỏa
    xuống ánh nước cửa hang mà suy nghĩ việc đời như thế.
    Bỗng thấy chị Cốc từ mặt nước bay lên, đến đậu gần hang tôi, cách có mấy bước.
    Chừng rớ được món nào, vừa chén xong, chị tìm đến đứng chỗ mát rỉa lông, rỉa cánh
    và chùi mép.
    Tính tôi hay nghịch ranh. Chẳng bận đến tôi, tôi cũng nghĩ mưu trêu chị Cốc. Tôi cất
    tiếng gọi Dế Choắt. Nghe tiếng thưa, tôi hỏi:
    - Chú mình có muốn cùng tớ đùa vui không?
    - Ðùa trò gì? Em đương lên cơn hen đây. Hừ hừ...
    - Ðùa chơi một tí.
    - Hừ hừ... cái gì thế?
    - Con mụ Cốc kia kìa.
    Dế Choắt ra cửa, hé mắt nhìn chị Cốc. Rồi hỏi tôi:
    - Chị Cốc béo xù đứng trước cửa nhà ta ấy hả?
    - ừ.
    - Thôi thôi... hừ hừ... Em xin vái cả sáu tay. Anh đừng trêu vào... Anh phải sợ...
    Tôi quắc mắt:
    - Sợ gì? Mày bảo tao sợ cái gì? Mày bảo tao còn biết sợ ai hơn tao nữa?

    - Thưa anh, thế thì... hừ hừ...em xin sợ. Mời anh cứ đùa một mình thôi.
    Tôi lại mắng Dế Choắt và bảo:
    - Giương mắt ra xem tao trêu con mụ Cốc đây này.
    Tôi rình đến lúc chị Cốc rỉa cánh quay đầu lại phía cửa tôi tôi, tôi cất giọng véo von:
    Cái Cò, cái Vạc, cái Nông
    Ba cái cùng béo, vặt lông cái nào?
    Vặt lông cái Cốc cho tao
    Tao nấu, tao nướng, tao xào, tao ăn.
    Chị Cốc nghe tiếng hát từ trong đất văng vẳng lên, không hiểu như thế ào, giật nẩy hai
    đầu cánh, muốn bay. Ðến khi định thần lại, chị mới trợn tròn mắt, giương cánh lên
    như sắp sửa đánh nhau. Chị lò dò về phía cửa hang tôi hỏi:
    - Ðứa nào cạnh khoé gì tao thế? Ðứa nào cạnh khoé gì tao thế?
    Tôi chui tọt ngay vào hang, lên giường nằm khểnh, bắt chân chữ ngũ. Bụng nghĩ thú
    vị: "Mày tức thì mày cứ tức, mày ghè vỡ đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu mày
    cũng không chui nổi vào tổ tao đâu!"
    Một tai hoạ đến mà đứa ích kỷ thì không thể biết trước được. Ðó là, không trông thấy
    tôi, nhưng chị Cốc đã trông thấy Dế Choắt đang loay hoay trong cửa hang, chị Cốc
    liền quát lớn:
    - Mày nói gì?
    - Lạy chị, em nói gì đâu?
    Rồi Dế Choắt lủi vào.

    - Chối hả? Chối này! Chối này.
    Mỗi câu "chối này" chị Cốc lại giáng một mỏ xuống. Mỏ Cốc như cái dùi sắt, chọc
    xuyên cả đất. Rúc trong hang mà bị trúng hai mỏ, Choắt quẹo xương sống lăn ra kêu
    váng. Núp tận đáy đất mà tôi cũng khiếp, nằm im thít. Nhưng đã hả cơn tức, chị Cốc
    đứng rỉa lông cánh một lát nữa rồi lại bay là xuống đầm nước, không chút để ý đến
    cảnh khổ đau vừa gây ra.
    Biết chị Cốc đi rồi, tôi mới mon men bò lên. Trông thấy tôi, Dế Choắt khóc thảm thiết.
    Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn:
    - Sao? Sao?
    Choắt không dậy được nữa, nằm thoi thóp. Thấy thế tôi hốt hoảng quỳ xuống, nâng
    đầu Choắt lên mà than rằng:
    - Nào tôi đâu biết cơ sự lại ra nông nỗi này! Tôi hối lắm. Tôi hối hận lắm! Anh mà
    chết là chỉ tại cái tội ngông cuồng dại dột của tôi. Tôi biết làm thế nào bây giờ?
    Tôi không ngờ Dế Choắt nói với tôi một câu thế này:
    - Thôi, tôi ốm yếu quá rồi, chết cũng được. Nhưng trước khi nhắm mắt, tôi khuyên
    anh: ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi
    cũng mang vạ vào mình đấy.
    Thế rồi Dế Choắt tắt thở. Tôi thương lắm. Vừa thương vừa ăn năn tội mình. Giá tôi
    không trêu chị Cốc thì đâu đến nỗi Choắt việc gì. Cả tôi nữa, nếu không nhanh chân
    chạy vào hang thì tôi cũng chết toi rồi.
    Tôi đem xác Dế Choắt đến chôn vào một vùng cỏ bùm tum. Tôi đắp thành nấm mộ
    to. Tôi đứng lặng giờ lâu, nghĩ về bài học đường đời đầu tiên.

    Chương 2
    Cuộc phiêu lưu bất ngờ
    - Làm đồ chơi cho trẻ con mà không biết
    - Lại anh Xiến tóc cho tôi một bài học mới
    Tôi tập suy nghĩ về mọi hành động của mình. Lòng đoan với lòng rằng từ đây phải
    biết phân biệt hành vi lố lỉnh với những việc làm có suy nghĩ. Như thế, tôi bắt đầu
    sống bình tĩnh. Nhưng những ngày phẳng lặng đó cũng chỉ được ít lâu. Bao nhiêu lâu
    tôi cũng không nhớ. Rồi tình cờ tôi phải trải qua một cuộc phiêu lưu sóng gió và kỳ
    lạ.
    ấy là vào đầu mùa hè một năm kia. Buổi sáng tôi đang đứng ngoài cửa gặm mấy ngọn
    cỏ non ăn điểm tâm. Bỗng đằng cuối bãi tiến lại hai cậu bé con, tay cầm que, tay xách
    cái ống bơ nước. Thấy bóng người, tôi vội lẩn xuống cỏ, chui nhanh về hang. Bỗng
    chốc tôi nghe tiếng chân bước thình thịch loạn trên đầu. Và ríu rít những tiếng nói,
    tiếng gọi:
    - á này. Này!
    - Cái gì?
    - Chỗ này đích rồi. Ðất đùn mới tinh!
    - ờ ờ đúng. Gớm chửa, bao nhiêu đất mới đùn. Lại vết chân cu cậu mới ra vào còn
    nhẵn thin thín. Bé ơi! Ðưa dao đây để tớ khoét lỗ, đằng ấy đi xách nước đi. Nhanh lên.
    Lập tức tôi nghe tiếng thọc dao chuyển cả đất và thấy đất rơi lả tả xuống ngay đầu.
    Biết có biến lớn, tôi vội nhảy lên nấp cao trên ngách thượng. Ðứng đấy một chốc thì
    có nước ộc tới. Bọn trẻ đổ nước định lùa tôi ra. Nhưng mỗi đợt nước vào chỉ dâng
    đúng đến vuốt chân tôi lại rút xuống. Bởi vì khi bình thời, tôi đã cố ý đào ra nhiều

    đường ngang. Bây giờ nước vào những không có chỗ đọng được trong hang mà nước
    theo ngách thoát cả ra ngoài. Hai đứa trẻ ranh lắm. Chúng không chịu bỏ. Chúng
    huỳnh huỵch chạy quanh, xem xét dấu vết các mặt, chúng đoán đích trong tổ này có
    dế. Nhất cái cậu tên là Nhớn. Mấy lần Bé đổ nước không thấy dế bò ra, đã toan đi,
    nhưng Nhớn cứ khăng khăng:
    - Tớ cam đoan thế nào cũng phải có. Mà lại dế to hạng nhất cơ. Cái thứ dế cụ nó bạo
    nước lắm, ngập cả râu trong nước nó cũng vẫn đứng được, phải ngâm nước đến hàng
    giờ thì dế cụ mới chịu sặc mà nhoi ra. Bây giờ mình phải tìm cách lấp hết các ngách
    xung quanh cho nước đọng lại trong hang, cu cậu tắc thở, thế nào cũng tuồi ra thôi.
    Nói như thế là làm y vậy, nghe rợn gáy. Lập tức, tôi thấy hang tối sẫm. Những ngách
    ngang ngách dọc vào hang tôi đều bị lấp cả. Chỉ còn mỗi một đường chính để chui ra.
    Chúng bắt tôi phải xộc ra con đường ấy cho chúng tóm cổ. Bây giờ, nước lùa vào đến
    đâu, đọng đến đấy và cứ dâng dần dần... Trước đến lưng, sau lủm cả đầu. Chỉ còn hai
    cái râu thò lên đụng đậy. Rồi râu cũng ngập nốt. Nhưng tôi vẫn cố nhịn thở, không
    chịu ló đầu ra. Tôi nghĩ nước có ngập, nước cũng chỉ ngập một chốc rồi lại thấm sâu
    vào đất, đất này là đất cát và tôi nhịn thở được.
    Song dù nhờ đất thấm nước khoẻ thế, cũng không phải cách bền vững. Quả nhiên,
    chẳng mấy chốc, đất cát cũng đã ngấm no nước, không chịu thấm nữa, vậy là nước lại
    ứ lên. Tôi lo quá, phen này phải bò ra mất. Ôi thôi, nếu bò ra bây giờ, đời tôi còn gì!
    Hai đứa trẻ kia sẽ bắt tôi đem về làm miếng mồi béo cho con gà chọi, con hoạ mi, con
    sáo mỏ ngà của chúng xơi ngon. Bọn cá chậu chim lồng ấy mà vớ được món ăn mỡ
    màng như thằng tôi thế này thì phải biết là thích. Mà cứ gan liền chôn chân ở đây rồi
    cũng đến chết ngạt, chết đuối mất. Rồi, tuy không định ra hẳn những mỗi lần nước ộc
    vào, tôi cứ tự nhiên nhích người ra một mảy, làm như vậy tôi thấy đầu tôi được thò lên
    mặt nước. Như thế nghĩa là tôi lại hít được một chút không khí. Có dễ chịu hơn. Từ
    đấy hễ bọn trẻ đổ nước vào, tôi lại hơi nhoi ra một tí, một tí mà không cảm thấy mình
    đương nhoi dần ra. Không may cho tôi biết bao! Tôi không biết rằng cứ như thế, có
    được dễ thở, nhưng nguy hiểm là mỗi lần nhấc chân lên, là nhích ra. Thế rồi một lần

    nước vừa rút xuống khoeo, đột nhiên ở ngoài cửa hang bọn trẻ trông vào thấy cái đầu
    của tôi.
    - Ðây rồi! Ðầu to gộc, bóng quá!
    Tôi rụt ngay vào. Song đã muộn. Họ trông thấy tôi rồi. Ðã trông thấy tất họ phải bắt
    cho kỳ được. Quả nhiên, nước càng dội vào, tiếng hò hét càng tợn, có lúc tiếng chân
    tay vỗ, giậm doạn rung chuyển cả đất bốn bên. Tôi run người lên, tôi bí thở, tôi vùng
    vẫy vì bức nước. Rồi trong bụng không định mà chân lại cứ nhấc dần ra. Bỗng nghe
    một tiếng xoạt ngay sau lưng, như tiếng sét. Quay lại, một thanh nứa, lại cả mũi dao
    nữa, đã thục xuống chắn ngang đường vào cuối hang. Thì ra, hai đưa trẻ khôn ngoan,
    trông mặt nước động biết tôi đã chui ra đứng cửa tổ. Họ xiên dao xiên nứa xuống chặn
    lối sau lưng tôi. Nếu trúng thì đứt đôi người! Nhưng tôi chưa kịp giật mình, đã có cảm
    giác cái thanh nứa chẹn lưng đương bẩy tôi ra. Hai đứa trẻ, đứa thì đẩy thanh nứa, đứa
    thì ngồi gõ vào cái ống bơ đựng nước, mồm kêu thòm thòm giả làm trống ngũ liên
    doạ nạt, thúc giục váng cả bãi.
    Bị hất mạnh, bí quá tôi liền nhẩy ra.
    - Anh em ơi! Dế cụ! Dế cụ!
    - Ha! Ha! Bắt được dế cụ!
    - To bằng bốn thằng ve sầu!
    - Dế cụ mà lị!
    Nhớn tóm được tôi. Tôi cắn cho cậu bé một miếng vào ngón tay. Nó kêu thét. Tôi bồi
    cho cái đạp hậu, nó buông rời tôi ra. Ðược dịp, tôi vội nhảy trốn vào giữa bãi cỏ.
    Nhưng cả hai đứa trẻ, đứa cầm giỏ, đứa cầm ống bơ, đuổi theo úp tôi. Chỉ loáng mắt,
    tôi đã nằm chỏng vó giữa giỏ. Tôi cố cắn nan giỏ mỏng rớt, nhưng chưa nhay được
    mắt nào, họ đã đem buộc túm cái đít giỏ lại khiến tôi không nhúc nhích, cựa quậy
    được nữa. Họ xếp ống bơ xách nước và các đồ chơi lại, ra bờ đầm rửa chân rửa tay và

    xách tôi theo.
    Họ vui vẻ ra về. Chân bước theo nhịp tay múa. Miệng hát ý ơ. Vẻ khoái tỷ lắm. Nằm
    tròn trong đít giỏ, tôi đưa mắt nhìn lần cuối cùng phong cảnh nơi tôi ở. Cỏ non xanh
    rờn, mặt nước bạc mênh mông. Nắng vàng rải trên lá cây, vàng một màu tươi lạ lùng,
    lòng tôi đau như cắt. Hai hàng nước mắt tuôn rơi. Dần mỗi bước một xa. Ngoảnh đầu
    lại không trông thấy nữa, thế là khuất hẳn. Phen này tôi tất chết.
    Hai đứa trẻ đem tôi ra khỏi bãi, qua một quãng đường ngoắt ngoéo bên thành tre rậm
    rạp, tới một lối nhỏ đi men đến một cái cổng tán. Nhớn vào nhà cất mọi thứ đồ đạc
    "đúc" dế, còn Bé thì đặt giỏ xuống. Biết số phận mình sắp được định đoạt,
    tôi thấy hồi hộp và lạnh cả sáu gan bàn chân. Sắp làm mồi cho gà, cho chim chăng?
    Nhưng quanh đây, tôi không nghe tiếng móng chim hoạ mi cào vào nan lồng, cũng
    không thấy con gà chọi mặt đỏ tía tai nào. Tôi hơi yên yên.
    Nhớn ở trong nhà ra. Bé nói:
    - Ðem thằng dế này quẳng ra ao cho "xừ" vịt bầu của chúng mình
    "xực" một bữa, Nhớn ạ.
    Tôi giật mình đánh thót một cái. Nhưng Nhớn xua tay bảo:
    - Không! Ðúc được thằng dế cụ thế này hiếm lắm. Dế này dế cụ, gan liền tướng quân
    đây. Thằng Thịnh hôm nọ cũng có một con dế, nó khoe dế nó khoẻ nhất, cho đánh
    nhau, đánh thằng dế nào cũng phải thua. ( Tôi đã hơi nóng gáy và ngứa hết hai cái
    càng ). Chúng ta nên bỏ dế cụ này vào lồng, đem sang nhà Thịnh cho đánh nhau với
    thằng dế ben ấy. Ðể xem a...ha..."thắng bại như hà..." ấy ầy ây...Tùng
    xoè... Tùng xoè...
    Bé vỗ tay:
    - Phải, phải lắm.

    ấy thế là tôi không chết. Ðiều may mắn này không lường trước ra được.
    Hai cậu bé đem giam tôi vào một cái lồng tre gài then chắc chắn. Tôi đành nằm yên,
    chờ sự thay đổi nào đó mà tôi lại không thể tưởng tượng ra trước được. Tôi chỉ biết thế
    là tôi sắp phải đi đánh nhau. Nhưng cứ nói đến đánh nhau, tôi lại cứ muốn múa chân
    lên. Quên cả cái thân tù đáng nhẽ phải tìm cách thế nào cho được tự do. Tâm tính
    ngông nghênh của tôi muốn hung hăng trở lại như dạo trước.
    Buổi trưa, quả nhiên anh em nhà ấy đem tôi sang cho "giáp chiến" với
    một cậu dế nhà bên cạnh.
    Nhớn dứng ngoài ngõ gọi:
    - Thịnh ơi Thịnh!
    Thịn từ trong nhà chạy ra.
    - Gì thế?
    - Dế cụ tao đây. Có giỏi đem dế mày ra chọi nào.
    Thịnh cười khanh khách, vẻ coi thường, quay vào, xách lồng dế ra. Cả bọn rủ nhau
    đến giữa khu vườn lưa thưa những bóng cây nhãn lùn. Chúng nằm sấp xuống cỏ, lúc
    nào thích thì cong lên đạp không khí. Chúng giáp hai cánh cửa lồng dế làm một cho
    thật chắc, như đuôi toa nọ kề cửa toa kia lúc tàu hoả chạy, rồi mới rút then ra, để hai
    thằng dế chúng tôi không muốn cũng phải xông sang lồng của nhau. Chàng dế nọ
    nhảy tót sang lồng tôi. ái chà, vẻ ta đây. Hắn bé hơn tôi một chút. Nhưng hắn ngạo
    mạn và xấc xược làm sao! Bé loắt choắt thế mà đã bắt chước đâu được bộ mặt hờm
    hợm, khinh khỉnh từ cái dáng chân đi khụng khiệng, vẻ coi thiên hạ như rác. Thoáng
    thấy đã lộn tiết. Vừa ngó tôi, hắn vuốt rung hai sợi râu, nói:
    - ờ ờ, chú mày đờ mặt ra thế kia thì liệu có mấy hột sức chịu nổi nửa cái đá song phi
    của ta không?

    Rõ chối tai! Tôi đã cáu lắm. Nhưng lạ sao lúc ấy tôi vẫn tỏ ra dịu dàng được. Có lẽ vì
    lòng quá khinh bỉ.
    - Này anh kia! Làm chi mà ầm lên. Ðứa khôn ngoan ở đời thì không nên nói trước.
    Hắn nhe răng ra, hầm hè:
    - Mặc kệ! Có giỏi thì ra đây chơi nhau chứ đứng nói xỏ đấy à?
    Máu nóng trong người tôi sôi sùng sục, tưởng nghe tiếng được. Biết quân này không
    phải quân ăn lời, tôi bèn nhay phắt đến. Chúng tôi bắt đầu đánh nhau giữa những
    tiếng cười reo, vỗ tay của ba đứa trẻ. Mới quần thảo vài hiệp, tôi đã rõ sức anh dế lếu
    láo kia, chọi với tôi, không được mấy nả sức. Ðúng thế, tôi chỉ thọc mạnh một cái,
    đạp càng, hắn ngã bổ ngửa ra. Tôi bồi thêm chiếc đá nữa, hắn ộc máu mồm đen sì,
    gãy một cẳng, lăn quay. Tôi chẳng thèm đánh thêm, chỉ ghé xuống tận tai hắn, lạnh
    lùng bảo:
    - Cho mày bài học thuộc lòng về sự hống hách nhé! Từ giờ chừa đi con ạ.
    Hắn chỉ còn biết có việc run rẩy chắp chân, lạy rối rít. Nhưng nếu từ đấy chàng dế kia
    có thể biết chừa cái thói ngông nghênh thì tôi lại ăn phải đũa của hắn. Bệnh ngông
    nghênh của hắn lây sang tôi. Thế mới kỳ quặc cho tôi.
    Làm sao mà tôi đâm đốn kiếp như vậy. Thật tôi không cắt nghĩa được hết cái khúc
    khuỷu của tính tự kiêu và tự đại. Tôi chỉ biết thế là những cái hung hăng gàn bướng và
    lên mặt hão huyền đầu óc tôi chưa gội được sạch hẳn. Khi tôi đá ngã thằng dế kia rồi,
    mắng nó rồi thì tôi nghĩ nịnh tôi rằng: "ồ mình giỏi thật. Chỉ gảy khẽ một cái mà
    thằng cha kia đã ngã lăn chiêng".
    Và chỉ nhờ cái đá xoàng ấy mà trẻ con trong xóm thi nhau đi "đúc" dế,
    đào dế, săn dế đem về cho chọi với tôi - tôi đã trở nên tay võ khét tiếng. Phải, dế nào
    tôi cũng phóng vài cái đạp hậu, cậu ta đã chạy bán xác. Hồi ấy, tôi đương giữa tuổi
    thanh xuân, sức lực cường tráng, nhất là thêm cái tính kiêu, tính hợm chẳng coi ai ra gì

    nên cứ càng làm bộ.
    Vì tôi thắng tợn nên hai cậu chủ bé nhỏ của tôi yêu quý tôi lắm. Mỗi bận đá ngã kẻ
    địch, tôi lại được các cậu ấy tẩm bổ bao nhiêu là cỏ ấu rất non. Ðêm đến, tôi được các
    cậu cho lên đứng uống sương trên giàn mồng tơi, nhưng vẫn bị một sợi chỉ buộc vào
    càng. Tôi có thể cắn đứt sợi chỉ dễ như chơi, mà tôi không cắn, tôi uống từng giọt
    sương lóng lánh trên lá mồng tơi rồi ung dung ca hát trong ca hát trong cảnh trói buộc
    như thế. Tệ quá nữa, muốn làm, đẹp lòng hai cậu bé, tôi chỉ quanh quẩn cả ngày cạnh
    cái hộp diêm, buồng ngủ của tôi, không đi đâu xa một bước. Thỉnh thoảng cao hứng
    tôi đạp hai càng, cất tiếng gáy riii...riii. Ôi, tôi đã quên cái thân bị đem làm trò chơi.
    Mấy lá cỏ non và thói ngông đã khiến tôi đâm ra ngu tối đến thế.
    Nhưng đến một ngày kia, tôi phải cảm ơn một sự tình cờ đã đến mở mắt tôi. Tôi vẫn
    đi đánh nhau thuê mua vui. Tôi vẫn được đem đi chọi nhau như thế. Ðối thủ của tôi
    lần này là một anh chàng có bộ cánh chưa kín lưng, người mới dài bằng nửa tôi. Vừa
    bị đẩy vào đứng đối diện, anh ta đã nháo nhác kêu tru tréo:
    - Em lạy bác, em lạy bác, bác tha cho em. Bác là người lớn, bác đã có răng có càng to
    rồi, còn em, em vừa ra đời có mấy hôm, mới hôm qua được mẹ em dắt cho đi ở riêng
    thôi mà.
    Tôi thản nhiên. Tôi xông vào chiến ngay thằng bé. Nó khóc hu hu rồi chạy quanh
    lồng. Mấy đứa trẻ xem chọi dế cười ha hả. Tôi lại càng nổi hăng.

    Chương 3
    Thoát khỏi cái lồng tù
    - Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha
    - Mẹ kính mến của con ơi.
    Khi đã được thảnh thơi đứng trong bụi dứa xanh mờ, tiếng hò reo của bọn trẻ nghe đã
    xa lắm, không còn lo ngại gì nữa, tôi mới duỗi cánh vươn vai thở dài. Tôi gặm vội tí
    cỏ cho đỡ đói. Mấy bữa nay, quả là tôi cũng vờ ốm thêm để đỡ phải đi chọi nhau, cho
    nên nhịn ăn, có mệt mỏi đi thật. No rồi, tôi phủ phục xuống chụm chân, đánh một
    giấc ngủ ngon.
    Lúc tỉnh dậy, xung quanh và đằng xa, chỉ có cái im lặng chập chờn buổi trưa. Lũ trẻ
    chắc đã về trong xóm. Nghĩ xa, nghĩ gần trong bụng tôi phân vân. Nửa muốn một
    phen đi chơi xa lại nửa muốn về thăm nhà. Dẫu sao, trong mấy ngày qua, tôi cũng nảy
    ra một ý nghĩ rất đẹp là đã được thấy qua mặt đất này bao la, không phải chỉ có cái bờ
    ruộng, cái đầm nước của quê mình. Có phải trong cảnh trói buộc lại hay có những ao
    ước phóng khoáng chăng? Chỉ biết lũ trẻ kia giam giữ mình, nhưng phong cảnh non
    nước thì bao giờ cũng chờ đón và thúc giục ta hãy vui chân lên, hãy cố đi cho khắp
    thế gian. Ðời trai mà không biết bay nhảy, không biết đó biết đây thì cuộc sống sẽ
    nhạt nhẽo lắm.
    Sau cùng, tôi quyết định trở lại nhà. Tôi nhớ từ ngày mình bị bắt, mình xa nhà đã lâu,
    Tôi chắc chắn ngày ấy có khi mẹ tôi lại thăm hang tôi, thấy giường màn tan tành, hẳn
    người đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt. Nghĩ thế thì tôi nhớ và thương mẹ tôi
    lắm. Tôi là con út trong lứa sinh. Mẹ thương tôi, đã cho bao nhiêu cỏ non, lúc đem tôi
    đến ở hang mới.
    Tôi trở về quê hương. Tôi cũng tính thêm rằng: sau khi về thăm mẹ, khi mẹ tôi nhìn
    thấy mặt, mừng tôi còn sống, vẫn khoẻ, người an tâm rồi, bấy giờ tôi sẽ tính một cuộc

    du lịch xa xôi.
    Tôi rẽ cỏ, tìm lối về...
    Ðường về xa lắc xa lơ...
    Một hôm, qua một vùng cỏ nước xanh dài, chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Tôi lắng tai,
    đoán ra tiếng khóc quanh quẩn đâu đây. Vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục
    đầu bên tảng đá cuội. Chị Nhà Trò bé nhỏ lại gầy gùa, yếu đuối quá, người bự những
    phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh cô nàng
    mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen
    mở, mà cho dù có khoẻ cũng chẳng bay được xa. Các chị Nhà Trò vốn họ bướm, cả
    đời chỉ biết vởn vơ quanh quẩn trong bờ bụi mà thôi. Nhà Trò đương khóc.
    Nghe như có điều gì oan trái chi đây, tôi bèn hỏi:
    - Làm sao mà khóc đường khóc chợ thế kia em?
    Chị ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa rồi cúi chào, lễ phép - các cô Nhà Trò bao giờ
    cũng lịch sự và mềm mại.
    - Em chào anh, mời anh ngồi chơi.
    Tôi nói ngay:
    - Có gì mà ngồi! Làm sao khóc nào?
    Thế là chị ta bù lu bù loa:
    - Anh ơi! Anh ơi! Hu...hu...Anh cứu em... Hu...hu
    - Ðứa nào? Ðứa nào bắt nạt em?
    - Thưa anh, bọn Nhện. Anh cứu... Hu...hu...

    Tôi sốt ruột:
    - Nhện nào? Sao lại cứ khóc thế? Kể rõ đầu đuôi mới biết làm sao mà cứu được chứ!
    Nhà Trò kể:
    - Năm trước, phải khi trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của Nhện. Sau đấy,
    không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa
    cũng chẳng đủ, làm ăn chả ra thế nào, bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng,
    món nợ cũ chưa trả được. Nhện cứ nhất định bắt trả nợ. Mấy bận Nhện đã đánh em.
    Hôm nay bọn Nhện chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặn cánh ăn thịt em.
    Tôi xoè hai càng ra, bảo Nhà Trò:
    - Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Ðứa độc ác không thể cậy khoẻ ăn hiếp kẻ
    yếu. Ðời này không phải như thế.
    Tôi dắt Nhà Trò đi.
    Một quãng, tới chỗ mai phục của bọn Nhện.
    Bọn nhện đã công phu chăng bên đường nọ sang bên kia, chằng chịt biết bao nhiêu tơ
    nhện, trùng trùng điệp điệp, một chú Muỗi Mắt nhỏ nhất loài muỗi cũng không chui
    lọt. Lại thêm, sừng sững giữa lối đi, một anh Nhện canh gác. ý hễ thấy bóng Nhà Trò
    là làm hiệu cho lũ Nhện nấp hai bên đường kéo ra.
    Khi tôi gần tới mạng lưới, nhìn vào các khe đá xung quanh đã thấy lủng củng những
    nhện là nhện: Nhện mẹ, Nhện con, Nhện già, Nhện trẻ, Nhện nước, Nhện tường, Nhện
    võng, Nhện cây, Nhện đá, Nhện ma...đủ họ nhà Nhện. Chúng đứng im như đá, mà coi
    vẻ hung dữ.
    Tôi cất tiếng hỏi lớn:
    - Ai đứng chóp bu bọn mày? Ra đây cho tao nói chuyện.

    Từ trong hốc đá, một mụ nhện cái to nhất, cong chân nhảy ra, hai bên có hai Nhện
    vách nhảy kèm. Dáng đây là vị chúa trùm nhà Nhện. Nom cũng đanh đá, nặc nô lắm.
    Vậy thì đầu tiên, tôi hãy ra cái oai của tôi. Tôi quay phắt lưng, phóng càng đạp mạnh
    vào đầu mụ Nhện cái một đạp. Mụ nọ hoảng hốt, co dúm lại hãi ngay. Rồi thế là mụ
    cứ rập đầu xuống đất như cái chày giã gạo, tỏ ý hối hận và sợ hãi một điều gì đó điều gì đó có lẽ mụ ta cũng chưa biết.
    Tôi thét:
    - Cớ sao dám kéo bè kéo cánh ra bắt nạt em Nhà Trò yếu ớt thế kia? Chúng mày có
    của ăn của để, đứa nào cũng béo múp mông đít cả lượt như thế kia mà tính đòi nó một
    tí tẹo nợ đã mấy đời rồi là không được. Ta cấm từ giờ không được đòi nợ Nhà Trò
    nữa. Nó bé bỏng, làm chưa đủ nuôi thân, phải thương nó, xuý xoá công nợ cho nó. ở
    đời, thù hằn, độc ác làm gì. Thử trông đấy, bay bắt nạt nó, nhưng còn có ta khoẻ hơn,
    ta mới thử gió mấy cái đá hậu, mà xem ra chúng mày đã thấy đáng nghĩ lắm rồi phải
    không?
    Bọn Nhện núp phía trong cũng dạ vang và lao xao nói "nghe rồi ạ" rối rít
    khe đá.
    Tôi ra lệnh:
    - Phá các vòng vây đi. Ðốt hết văn tự đi.
    Lũ Nhện nghe ngay lời tôi, Cả họ nhanh nhẹn chạy ngang chạy dọc, phá các dây tơ
    chăng lưới. Con đường về tổ Nhà Trò trên cành lá mua có một chiếc hoa tím phút
    chốc đã qung hẳn. Rồi vô số Nhện nhấp nhô, tung tăng đến, chân nắm chân ả Nhà
    Trò mà nhảy múa, hát ầm ĩ rất vui.
    Họ nhà Nhện còn định mở tiệc thết tôi. Ðược cái họ nhà Nhện thì lúc nào cũng khéo
    trữ lắm thức ăn ngon. Nhưng tôi từ chối, nói rằng phải vội đi. Hẹn dịp khác sẽ qua
    chơi.

    Tôi từ giã bọn Nhện và Nhà Trò. Chị Nhà Trò ôm vai tôi cảm động, không nỡ ly biệt,
    cứ theo tiễn một quãng đường dài. Còn tôi, trong lòng hoan hỉ vì đã làm được việc
    đầu tiên có ích cho đời.
    Mấy hôm sau, về tới quê nhà.
    Cái hang bỏ hoang của tôi, cỏ và rêu xanh đã kín lối vào. Nhưng đằng cuối bãi, mẹ tôi
    vẫn mạnh khoẻ. Hai mẹ con gặp nhau, mừng quá, cứ vừa khóc vừa cười. Tôi kể lại từ
    đầu chí cuối như...
     
    Gửi ý kiến

    CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT BẮC SƠN - LẠNG SƠN!

    "Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn.” - Barack Obama