NHẠC TẾT 2026
Ba người thầy vĩ đại

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Thơi
Ngày gửi: 22h:29' 19-07-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Thơi
Ngày gửi: 22h:29' 19-07-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Thông tin sách
Tên sách: Ba người thầy vĩ đại
Nguyên tác: The Saint, the Surfer, and the CEO
Tác giả: Robin Sharma
Người dịch: Nguyễn Xuân Hồng
Công ty phát hành: Thái Hà
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 350g
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Số trang: 356
Ngày xuất bản: 05/2013
Giá bìa: 79.000₫
Thể loại: Kỹ năng sống
Thông tin ebook
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 15/05/2015
Dự án ebook #119 thuộc Tủ sách BOOKBT
Ebook này được thực hiện nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều kiện mua
sách!
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua ủng hộ nha!
Thư viện ebook miễn phí www.SachMoi.net
Giới thiệu
Thư viện ebook miễn phí www.SachMoi.net
Câu chuyện đặc biệt về cách sống theo những gì mình mong muốn.
“Tôi đã nếm trải nhiều thất bại trong hành trình đi qua những tháng ngày của mình.
Thế nhưng, mỗi chướng ngại cuối cùng đều lại chính là một bàn đạp đưa tôi gần hơn
nữa tới chân lý trong tâm khảm và cuộc đời tốt đẹp nhất của mình.
Cho dù tôi có thu thập được bao nhiêu tài sản vật chất đi chăng nữa thì cái thằng
người mà tôi nhìn thấy trong tấm gương phòng tắm mỗi buổi sáng vẫn y nguyên - tôi
không hề hạnh phúc hơn và không hề cảm thấy tốt hơn tí nào. Suy ngẫm nhiều hơn
về thực trạng cuộc sống của mình, tôi bắt đầu nhận thức được sự trống rỗng ngay
trong tim mình. Tôi bắt đầu chú ý đến những tiếng thầm thì lặng lẽ của con tim,
những điều chỉ dẫn tôi rời bỏ nghề nghiệp mình đã chọn và bắt đầu quá trình tìm
kiếm tâm hồn một cách nghiêm túc. Tôi bắt đầu suy nghĩ về lý do tại sao tôi lại ở đây,
trên hành tinh này, và nhiệm vụ cụ thể của tôi là gì. Tôi tự hỏi tại sao cuộc đời mình
lại không có tác dụng và cần phải thực hiện những thay đổi sâu sắc nào để giúp mình
đi đúng hướng. Tôi xem xét những niềm tin cốt lõi, những giả định, và những lăng
kính mà mình nhìn ra thế giới, và tôi tự cam kết làm sạch những lăng kính không lành
mạnh.”
“Cuốn sách này là một tác phẩm hư cấu. Đây là câu chuyện về một người đàn ông
có tên Jack Valentine mà đường đời có nhiều điểm giống với tôi. Có cảm nhận rất
không đầy đủ với tư cách một con người, anh ấy lên kế hoạch tìm kiếm tri thức để
sống một cuộc sống hạnh phúc hơn, khoẻ khoắn hơn và đẹp hơn.”
Những “Câu hỏi cuối cùng” là một điều kì lạ mà Jack nghe được từ người bệnh nhân
già nằm cùng phòng với anh - ông Cal. Chỉ sau một buổi tối trò chuyện cùng ông,
Jack đã nhận thấy những sự thay đổi đang diễn ra trong mình. Và từ đây, chuyến hành
trình đến Rome, Hawaii và New York cùng những khám phá mới mẻ mà anh học
được từ ba người thầy vĩ đại trong cuộc đời đã giúp anh trả lời được ba câu hỏi mà cha
anh - Cal Valentine đã nói trước khi ông qua đời:
- Ta đã SỐNG một cách KHÔN NGOAN chưa?
- Ta đã YÊU THƯƠNG chưa?
- Ta đã CỐNG HIẾN thật nhiều chưa?'
Cuốn sổ mà cha Mike - người thầy đầu tiên ở Rome đưa cho Jack đã đúc kết 10
điều mà anh đã học được trong suốt cuộc hành trình:
1. Công việc chính của mọi con người là công việc nội tâm.
2. Hãy xem cuộc sống của mình như một trường học dạy cách trưởng thành.
3. Hãy thành thật với chính mình - cuộc sống tốt đẹp nhất là cuộc sống chân thật.
4. Hãy nhớ rằng chúng ta thu nhận những gì chúng ta phát ra.
5. Chúng ta nhìn nhận thế giới không như chính nó mà như chúng ta nghĩ.
6. Hãy sống bằng trái tim của bạn - tri thức của nó không bao giờ nói dối.
7. Hãy đắm mình trong sự tò mò của cuộc đời bạn.
8. Hãy chăm lo cho chính bạn.
9. Hãy xây dựng những kết nối của con người.
10. Hãy để lại một di sản.
Về tác giả
Robin Sharma là một trong những nhà cố vấn được tin cậy nhất thế giới trong việc
lãnh đạo cá nhân và tổ chức. Là người sáng lập Tập đoàn Sharma Leadership
International, một công ty tư vấn chuyên giúp các tổ chức phát triển những nhân viên
Lãnh-đạo-Không-Chức-danh, các khách hàng của ông bao gồm nhiều công ty trong
danh sách Fortune 500 như Microsoft, IBM, GE, FedEx, BP, Nike, Unilever và Kraft,
cũng như những tổ chức như Đại học Yale và YPO. Trong một cuộc khảo sát độc lập
về những nhà cố vấn lãnh đạo hàng đầu, Robin Sharma xếp thứ 2, cùng với Jack
Welch và Rudy Giuliani.
Robin cũng là đồng sáng lập của 960vets.com, một tài nguyên huấn luyện trực tuyến
để giúp các cựu chiến binh Mỹ thành công trong việc hòa nhập vào cuộc sống đời
thường. Là tác giả của 9 cuốn sách bán chạy nhất nói về kỹ năng lãnh đạo bao gồm
những cuốn sách bom tấn The Greatness Guide và The Monk Who Sold His Ferrari,
sách của Robin bán được hàng triệu bản ở hơn 55 quốc gia và được dịch sang gần 75
ngôn ngữ, khiến ông trở thành tác giả được đọc nhiều nhất trên thế giới.
Là một người làm từ thiện, Sharma giúp những trẻ em khó khăn nhận ra tiềm năng
lãnh đạo của mình thông qua Quỹ Từ Thiện Robin Sharma Dành Cho Trẻ Em.
Các sách đã xuất bản ở Việt Nam:
- Nhà Lãnh Đạo Không Chức Danh
- Ba Người Thầy Vĩ Đại
- Điều Vĩ Đại Đời Thường
- Đời Ngắn Đừng Ngủ Dài
Mục lục
LỜI CẢM ƠN
LỜI GIỚI THIỆU
1. NHỮNG KHỞI ĐẦU MỚI
2. LÊN ĐƯỜNG
VỊ THÁNH
3. KHÁM PHÁ CÁCH THẾ GIỚI THẬT SỰ VẬN HÀNH
4. SỐNG ĐÚNG VỚI BẢN NGÃ ĐÍCH THỰC CỦA MÌNH
5. Ô CỬA KÍNH MÀU
6. TRUY TÌM CĂN NGUYÊN
NGƯỜI LƯỚT SÓNG
7. GẶP GỠ BẬC THẦY CỦA TRÁI TIM
8. ĐI VÀO CÕI HUYỀN BÍ
9. TRƯỞNG THÀNH TỪ BÃI BIỂN
10. LƯỚT SÓNG VÀ TÌNH YÊU DÀNH CHO CHÍNH MÌNH
NỮ CEO
11. NGƯỜI CHO ĐI NHIỀU NHẤT SẼ THẮNG
12. TÌNH YÊU LÀ MỘT CÔNG CỤ KINH DOANH
13. CON ĐƯỜNG ĐÍCH THỰC ĐI TỚI THÀNH CÔNG
14. SỐNG ĐÚNG VỚI KHÁT VỌNG VÀ ƯỚC MƠ
15. CỬA NGÕ ĐI TỚI MỘT CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP
VỀ TÁC GIẢ
LỜI CẢM ƠN
Tôi thật “có phúc” vì có một đội ngũ hậu thuẫn gồm những người bạn, gia đình và
đồng nghiệp, những người đã giúp tôi trong mọi chặng của cái hành trình mà tôi gọi là
đời người. Họ xứng đáng nhận được những lời cảm ơn sâu sắc và chân thành. Và vì
thế tôi xin bày tỏ lòng biết ơn của mình tới tất cả mọi người vì đã hỗ trợ tôi bước đi
trên con đường của riêng mình.
Xin đặc biệt cảm ơn tới nhóm của tôi tại Sharma Leadership International. Tất cả các
bạn đều là những con người tuyệt vời và tôi rất thích làm việc cùng các bạn.
Xin cảm ơn những khách hàng của chúng tôi trên khắp thế giới vì đã mời tôi tới
doanh nghiệp của các bạn với tư cách là một diễn giả về vai trò lãnh đạo, một huấn
luyện viên, và một chuyên gia tư vấn. Cũng xin cảm ơn những khách hàng cá nhân đã
truyền cảm hứng cho tôi bằng lòng dũng cảm của họ, cũng như sự nhiệt thành trong
việc khám phá những lĩnh vực mới của cuộc sống. Và xin cảm ơn nhóm The Monthly
Coach vì đã nhìn ra giá trị ở những gì tôi tin tưởng.
Cảm ơn Ken Brovoning, người đại diện của tôi vì đã cảm nhận được tầm nhìn của tôi
rất nhanh, vì đã nhìn thấu những gì tôi phải đưa ra, và vì đã làm cho mọi việc trở
thành hiện thực.
Tôi xin cảm ơn sự hỗ trợ và nỗ lực tuyệt vời của cả nhóm ở Nhà xuất bản Hay House
tại California. Tôi thấy mình thực sự may mắn được là một trong những tác giả của các
bạn.
Tôi sẽ không thể là tôi nếu thiếu bạn bè của mình, những người đã giúp định hình nên
suy nghĩ của tôi và hậu thuẫn con đường tôi đi. Gửi anh trai tài năng của tôi, Tiến sĩ
Sanjay Sharman - một con người tràn đầy ý tưởng, sức sáng tạo và tình yêu thương vô
điều kiện - anh không thể biết em kính trọng anh đến thế nào. Anh và Susan, người
vợ tài năng và xuất sắc không kém của anh, là những hình mẫu cho em trong nhiều
việc. Những lúc em cần nhất, cả hai anh chị đã đứng bên em, và em biết ơn điều này
mãi mãi. Cũng xin cảm ơn cháu Neel vì đã luôn đem lại niềm vui cho chú.
Tôi xin bày tỏ lòng kính trọng, tình yêu thương và lòng biết ơn dành cho Mẹ tôi,
Shashi, và Cha tôi, Shiv. Con nợ cha mẹ rất nhiều và biết ơn món quà mà cha mẹ
dành cho con - sự chỉ bảo, tình yêu thương và sự ủng hộ. Con biết cha mẹ đã làm thật
nhiều điều cho con. Người ta vẫn nói chúng ta lựa chọn cha mẹ của mình - một trong
những món quà lớn nhất của đời con chính là lựa chọn được cả cha và mẹ.
Xin đặc biệt cảm ơn Jill Hewlett, cảm ơn em vì tình yêu, trí tuệ và sự ủng hộ lớn lao
dành cho anh.
Và xin dành cho các con yêu của tôi, Colby và Bianca những lời cảm ơn từ tâm khảm
vì tất cả những món quà mà các con đã mang tới cho ba và vì đã làm cho cuộc đời ba
ngập tràn tình yêu thương vô bờ bến.
LỜI GIỚI THIỆU
Cuốn sách này là một tác phẩm hư cấu. Đây là câu chuyện về một người đàn ông có
tên Jack Valentine mà đường đời có nhiều điểm giống với tôi. Thông qua một loạt
cuộc gặp gỡ với ba người thầy đặc biệt, Jack phát hiện ra một triết lý mạnh mẽ để định
hình lại cuộc sống và tiếp cận vận mệnh của mình. Những bài học Jack tiếp thu được
qua chuyến phiêu lưu phi thường của anh ấy cũng sẽ khiến bạn tạo ra những thay đổi
tuyệt vời trong đời mình. Làm thế nào tôi biết được điều này? Bởi vì đó chính là
những bài học đã biến cải cuộc đời tôi.
Tôi đã nếm trải nhiều thất bại trong hành trình đi qua những tháng ngày của mình.
Thế nhưng, mỗi chướng ngại cuối cùng đều lại chính là một bàn đạp đưa tôi tới gần
hơn với chân lý trong tâm khảm và cuộc đời tốt đẹp nhất của mình.
Nhiều năm trước, tôi là một luật sư, theo đuổi sự thành đạt và tất cả những cám dỗ vật
chất đi kèm với nó, nghĩ rằng đây chính là cuộc đời mình. Nhưng khi tôi làm việc tích
cực hơn và đạt được nhiều hơn, tôi nhận ra rằng thực sự chẳng có gì thay đổi cả. Cho
dù tôi có thu thập được bao nhiêu tài sản vật chất đi chăng nữa thì cái thằng người mà
tôi nhìn thấy trong tấm gương phòng tắm mỗi buổi sáng vẫn y nguyên - tôi không hề
hạnh phúc hơn và không hề cảm thấy tốt hơn tí nào. Suy ngẫm nhiều hơn về thực
trạng cuộc sống của mình, tôi bắt đầu nhận thức được sự trống rỗng ngay trong tim
mình. Tôi bắt đầu chú ý đến những tiếng thầm thì lặng lẽ của con tim, những điều chỉ
dẫn tôi nên rời bỏ nghề nghiệp mình đã chọn và bắt đầu quá trình tìm kiếm tâm hồn
một cách nghiêm túc. Tôi bắt đầu suy nghĩ về lý do tại sao tôi lại ở đây, trên hành tinh
này, và nhiệm vụ cụ thể của tôi là gì. Tôi tự hỏi tại sao cuộc đời mình lại không có tác
dụng và cần phải thực hiện những thay đổi sâu sắc nào để giúp mình đi đúng hướng.
Tôi xem xét những niềm tin cốt lõi, những giả định và những lăng kính mà mình nhìn
ra thế giới và tôi tự cam kết làm sạch những lăng kính không lành mạnh.
Trong suốt giai đoạn biến đổi quyết liệt này, tôi đọc những cuốn sách về tự lực cánh
sinh, về vai trò lãnh đạo cá nhân, về triết học và duy linh. Tôi tham gia nhiều khóa
học phát triển bản thân. Tôi thay đổi chế độ ăn uống, lối suy nghĩ, và hành vi của
mình. Cuối cùng, cái con người mà tôi phát triển đến là một con người đáng tin cậy
hơn, hòa hợp hơn, và uyên bác hơn cái con người trước kia của tôi.
Tôi sẽ là người đầu tiên nói với bạn rằng, ở nhiều khía cạnh, tôi vẫn chỉ là một kẻ
nhập môn trong hành trình tự khám phá này. Đỉnh quả núi này là chân quả núi tiếp
theo của tôi, và quá trình khám phá con người của tôi là một quá trình không bao giờ
kết thúc. Ngay cả lúc này, khi tôi viết ra những dòng này, tôi vẫn đang di chuyển qua
một giai đoạn biến đổi cá nhân toàn diện khác và đánh giá lại những giá trị cơ bản
nhất của mình, cùng với cách tôi nhìn nhận thế giới. Nhưng tôi cố gắng hòa nhã với
bản thân. Tôi nhắc mình rằng tôi phải kiên nhẫn và đừng hấp tấp vội vàng. Mỗi
ngày sẽ mang lại sự rõ ràng hơn, chắc chắn hơn, và những hạnh phúc mới. Và với
tôi, đó là những gì cuộc sống tươi đẹp đang mở ra này mang lại.
Tôi hy vọng cuốn sách 3 người thầy vĩ đại này sẽ lay động bạn ở mức độ thật sâu.
Nếu bạn thực sự muốn “sở hữu” tài liệu này, thì tôi gợi ý rằng trong vòng 24 giờ sau
khi đọc xong cuốn sách, bạn hãy ngồi xuống và chia sẻ triết lý bạn học được với ai đó
mà bạn quan tâm. Điều này sẽ làm sáng tỏ hiểu biết của bạn và hỗ trợ việc kết hợp
những bài học vào cuộc sống của bạn.
Tôi cũng hy vọng rằng bạn thấy vui khi vận dụng kiến thức của cuốn sách này. Đem
một cảm nhận rất trẻ thơ về những điều kỳ diệu và niềm say mê cho những gì bạn sẽ
khám phá trên những trang sách sau đây chính là một trong những cách tốt nhất để trở
thành con người mà tôi biết bạn mong muốn. Xin cảm ơn bạn đã dành cho tôi đặc ân
được chia sẻ tác phẩm này với bạn. Tôi chúc bạn có một cuộc sống đầy triển vọng,
niềm vui và bình an. Và tôi hy vọng rằng bạn sẽ thực hiện phần việc của mình để giúp
xây dựng nên một thế giới mới.
ROBIN SHARMA
1. NHỮNG KHỞI ĐẦU MỚI
“Tất cả chúng ta, cho dù chúng ta có là các chiến binh hay không, đều có một phân
vuông cơ hội thỉnh thoảng xuất hiện ngay trước mắt. Sự khác biệt giữa một người
bình thường và một chiến binh là chiến binh nhận thức được điều này và luôn cảnh
giác, thận trọng chờ đợi, để khi cái phân vuông cơ hội này xuất hiện, anh ta sẽ chớp
lấy.”
- Carlos Castaneda
***
Tôi chưa bao giờ cảm thấy đau đớn nhiều như vậy trong cuộc đời mình. Bàn tay phải
của tôi run rẩy không sao kiểm soát nổi, và máu tràn khắp chiếc áo sơ mi trắng tinh
của tôi. Đó là một sáng thứ Hai, và ý nghĩ duy nhất lấp đầy đầu tôi là đây không phải
là một ngày đáng để tôi chết.
Khi tôi nằm bất động trong xe hơi của mình, tôi bị tác động bởi sự im ắng của hiện
trường. Không một ai trong chiếc xe tải vừa va chạm với tôi rúm ró đến như vậy.
Những người đứng xem xúm đông đỏ tại hiện trường trông đầy khiếp hãi. Và giao
thông gần như tắc nghẽn hoàn toàn. Tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng lá sột soạt
trên những tán cây dọc bên đường.
Hai người đứng ngoài chạy lại, bảo tôi rằng lực lượng hỗ trợ đang trên đường tới và tôi
đừng có bất kỳ cử động gì. Một trong số họ nắm tay tôi và bắt đầu cầu nguyện: “Lạy
Chúa, xin hãy giúp người đàn ông này. Xin hãy bảo vệ ông ấy.” Chỉ mấy phút sau,
một đoàn xe cấp cứu, xe cứu hỏa, và xe tuần tra cảnh sát vây kín hiện trường tai nạn
với những tiếng còi chói tai. Mọi thứ dường như chậm lại, và một cảm nhận bình yên
rất lạ lướt qua tôi khi các nhân viên cứu hộ bắt đầu công việc của họ một cách bài
bản, thể hiện rõ tác phong làm việc lúc khẩn trương. Tôi cảm thấy mình như một nhân
chứng - như thể tôi đang đứng ở một vị trí rất cao phía trên để nhìn toàn bộ mọi việc
diễn ra.
Việc tiếp theo tôi có thể nhớ được là mình tỉnh lại trong một phòng bệnh tỏa ra mùi
chanh tươi và thuốc tẩy. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên cái mùi ấy. Cơ thể tôi được quấn
trong mấy lớp băng gạc, và cả hai chân tôi đều bị nẹp cứng. Cánh tay tôi đầy những
vết bầm tím.
Người đón chào tôi là một y tá trẻ trung xinh đẹp. “Anh Valentine! Tôi thật không tin
nổi anh tỉnh lại được! Để tôi đi gọi bác sĩ,” cô nói trong khi hấp tấp bấm hệ thống liên
lạc nội bộ lắp ngay cạnh giường tôi.
Khi cô ấy kết thúc cuộc đàm thoại, tôi rền rĩ: “Hãy gọi tôi là Jack,” cố gắng tỏ ra bình
thường trước những gì tôi biết là một tình thế rất nghiêm trọng. “Tôi đang ở đâu vậy
nhỉ?”
“Anh đang ở Bệnh viện Đa khoa Lakeview, anh Jack ạ. Đây là phòng Chăm sóc Đặc
biệt. Anh bị tai nạn vào tuần trước. Nói thật với anh, anh rất may mắn mới còn sống
đấy.”
“Tôi hả?” Tôi bẽn lẽn hỏi.
“Ừm,” cô y tá đáp lại bằng một nụ cười miễn cưỡng trong khi mắt nhìn lên những
bảng theo dõi ở cuối giường tôi. “Anh bị hôn mê sau khi bị một chiếc xe tải không
mui đâm phải. Nhân viên cứu hộ đưa anh tới đây không tin rằng anh sống được sau
vụ va chạm. Nhưng mà thôi, việc duy nhất anh cần quan tâm lúc này là điều trị khỏi
những vết thương kinh khủng và đôi chân bị gãy của mình. Anh sẽ ổn thôi - tôi nói
rồi, anh đúng là một người cực kỳ may mắn.”
May mắn không phải là từ tôi gắn cho mình nhưng trong tình huống này, tôi có thể
hiểu ý cô ấy. Tôi đã rất có phước mới còn sống được.
“Tại sao tôi chỉ có một mình trong phòng này?” Tôi thắc mắc khi nhìn xung quanh.
“Tôi đâu có bận tâm nếu có thêm ai đó cùng phòng.”
“Anh chỉ vừa mới tỉnh lại được vài phút, Jack. Hãy nghỉ ngơi và dành chút thời gian
hít thở đi. Nhớ nằm yên. Bác sĩ của anh sẽ tới đây ngay thôi - ông ấy cực kỳ lo lắng
cho anh.”
***
Trong khi ngày hôm đó trôi dần và cả đoàn bác sĩ, y tá xuất hiện, kiểm tra rồi động
viên tôi, tôi bắt đầu hiểu được đầy đủ mức độ nghiêm trọng trong vụ tai nạn của
mình. Người lái chiếc xe tải đã chết ngay tức thì, và bác sĩ của tôi thẳng thắn thông báo
cho tôi biết rằng ông ấy đã nghĩ tôi chẳng bao giờ phục hồi ý thức được nữa. “Tôi
chưa bao giờ thấy một trường hợp nào như thế này cả,” ông ấy nói rất thật lòng.
Nhưng ngay lập tức tôi nghĩ trong đầu rằng chuyện này xảy ra vì có lý do. Mọi thứ
xảy ra đều có lý do, và trong đời chẳng có gì là ngẫu nhiên cả - tôi biết bạn đã từng
nghe nói đến điều này trước đó. Nhưng cá nhân tôi đi đến chỗ hiểu rằng cái vũ trụ kỳ
diệu này của chúng ta không chỉ thông minh đến kỳ lạ trong cơ chế hoạt động của nó
mà còn là một nơi rất thân thiện. Thế giới này muốn chúng ta có cuộc sống tuyệt vời
hơn. Nó muốn chúng ta hạnh phúc. Và nó muốn chúng ta chiến thắng.
Một giọng nói thầm lặng trong nội tâm (lần đầu tiên xuất hiện trong phòng bệnh đó
nhưng sẽ tiếp tục an ủi tôi trong những thời khắc khó khăn và dễ tổn thương nhất của
tôi) cho tôi biết rằng có gì đó lớn lao sắp xảy ra và rằng những gì tôi trải qua trong
những ngày và tuần tới sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời tôi mà còn ảnh hưởng đến cuộc
sống của nhiều người khác nữa. Nó bảo tôi rằng những điều tốt đẹp nhất của tôi sắp
xuất hiện.
Tôi đoán rằng nhiều người trong chúng ta không nghe thấy giọng nói nội tâm thầm
lặng nhưng rất uyên bác này. Sâu thẳm trong trái tim mỗi chúng ta có một nơi biết hết
mọi câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của chúng ta. Mỗi chúng ta đều biết chân
lý của mình và những gì cần phải làm để tạo ra cuộc sống phi thường cho chính mình.
Hầu hết chúng ta đều để mất mối liên hệ với cái nguồn trí tuệ thuần túy tự nhiên này
bởi vì có quá nhiều thứ ồn ào huyên náo chiếm ngự mỗi ngày của chúng ta. Nhưng tôi
phát hiện thấy rằng khi tôi có được thời gian im lặng, tĩnh tại và một mình, tiếng nói
của chân lý bắt đầu cất lên. Và tôi càng tin vào sự chỉ dẫn của nó, cuộc đời tôi càng
trở nên phong phú.
Đêm hôm đó, khoảng 9 giờ 30 phút, có một hộ lý đẩy chiếc xe lăn của một bệnh nhân
khác vào phòng tôi. Tôi rất vui vì có thêm bạn và lập tức ngóc đầu lên để nhìn người
bạn mới. Đó là một ông già, có lẽ khoảng 75 tuổi. Ông có mái tóc bạc trắng rất dày
vuốt ngược ra sau rất kiểu cách. Trên mặt ông có những đốm nâu có lẽ là kết quả của
nhiều năm dãi dầu nắng gió. Từ vẻ ngoài yếu nhược và hơi thở nặng nhọc của ông, tôi
đoán rằng ông ốm rất nặng. Tôi cũng nhận thấy ông đang bị đau gì đó - ông luôn
nhắm mắt và khẽ rên khi anh hộ lý chuyển ông lên giường.
Sau khoảng 10 phút, vị khách từ từ mở mắt. Tôi như bị mê hoặc: đôi mắt ông xanh
biếc, toát lên vẻ tinh anh và sáng quắc khiến sống lưng tôi nổi gai ốc. Tôi lập tức cảm
thấy người đàn ông trước mặt mình có chiều sâu tri thức rất hiếm hoi trong cái thế giới
đầy rẫy khó khăn và hối hả này. Tôi cảm thấy mình đang diện kiến một bậc sư phụ.
“Chào anh,” ông khẽ lên tiếng với phong thái rất quý phái. “Có vẻ như chúng ta sẽ ở
đây cùng nhau một thời gian.”
“Vâng - đây không phải là nơi hay ho nhất để có một tối thứ Sáu, phải không bác?”
Tôi trả lời với một nụ cười niềm nở. “Cháu tên là Jack,” tôi nói, giơ cao tay lên làm
động tác chào. “Jack Valentine. Tuần trước, cháu bị tai nạn xe hơi và kết quả là cháu
sẽ phải nằm trên chiếc giường này một thời gian, cả ngày nay cháu thấy rất cô đơn,
cho nên cháu rất vui được gặp bác.”
“Tôi cũng vui được gặp anh, Jack. Tôi là Cal. Tôi đã ở bệnh viện này, qua đủ các
khoa, bảy tháng nay rồi. Tôi đã được khám, điều trị, và theo dõi còn nhiều hơn cả
mức tôi có thể hình dung được. Tôi sợ cái cách tiến hành mọi việc cho tôi, tôi sẽ
chẳng bao giờ được ra khỏi đây,” ông nói khẽ, đôi mắt ngước lên trần nhà. Ông ngừng
lại một lúc.
“Tôi vào đây vì đau dạ dày, chứng bệnh tôi nghĩ là do tôi ăn phải gì đó. Sáu ngày sau,
người ta đưa tôi đi hóa trị.”
“Ung thư ạ?” Tôi hỏi, cố gắng tỏ ra nhạy cảm hết mức.
“Vâng. Lúc bác sĩ phát hiện ra bệnh, họ thấy rằng nó đã lan khắp cơ thể tôi rồi. Chạy
cả vào phổi, vào ruột, và giờ thậm chí lên cả đầu,” ông nói trong khi run rẩy đưa tay
phải vuốt qua mái tóc của mình. “Nhưng dù sao,” ông tiếp tục với vẻ trầm ngâm, “tôi
cũng đã sống một cuộc đời khá ra trò so với hầu hết mọi người. Tôi lớn lên trong
nghèo khó, chỉ có mẹ nuôi nấng. Bà quả là một phụ nữ cao quý.”
“Mẹ cháu cũng vậy,” tôi xen vào.
“Ngày nào tôi cũng nghĩ đến mẹ tôi,” ông Cal đáp. “Bà rất nhạy cảm, nhiệt thành, và
mạnh mẽ như thép mới đúc vậy. Bà tin tưởng tôi hơn bất kỳ ai khác tôi từng gặp và
khuyến khích tôi đặt ra những mục tiêu lớn lao, mơ những giấc mơ vĩ đại. Tình yêu
của bà dành cho tôi đúng là vô điều kiện - và đó là thứ tình yêu đích thực duy nhất,
Jack ạ. Nó làm cho tôi nhớ đến những gì Victor Hugo từng viết: 'Hạnh phúc tối
thượng của cuộc đời là có niềm tin rằng chúng ta được thương yêu.' Và chàng trai ạ,
tôi thực sự cảm thấy được người phụ nữ phi thường đó yêu thương. Anh không phiền
nếu tôi chia sẻ với anh câu chuyện của tôi chứ?”
“Không sao ạ,” tôi đáp. “Nói thật là cháu đang rất tò mò.”
“Hay lắm. Chậc, tuổi thơ tôi rất đơn giản nhưng vui. Mùa hè thì tắm truồng trong mấy
cái vũng còn mùa đông thì ngồi trước lò sưởi cháy phừng phừng để kể chuyện và đọc
sách. Mẹ tôi dạy tôi biết yêu sách.”
“Cháu cũng rất mê sách,” tôi lên tiếng. “Cháu thật sự không thích trường lớp lắm,
nhưng cháu rất mê sách.”
“Tôi cũng y như vậy. Đúng như nhà tư tưởng vĩ đại Judah ibn Tibbon nhận xét một
cách rất sáng suốt: 'Hãy biến sách thành bạn đồng hành. Hãy biến giá sách thành
những sân chơi và khu vườn thú vị.'”
“Thật là những lời tuyệt vời, bác Cal ạ.”
Ông tiếp tục. “Trường học khiến tôi phát chán, nhưng tôi lại tìm thấy hứng khởi từ
sách. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên mẹ tôi nói rằng một ý tưởng đọc được trong một
cuốn sách có khả năng thay đổi cuộc đời tôi. Sự thật là, bà dạy như vậy, chúng ta
không biết cuốn sách nào có chứa ý tưởng sẽ dẫn chúng ta tới chỗ thức tỉnh! Nhiệm
vụ của tôi, bà thường nói với tôi bằng tình yêu thấy rõ, là không ngừng tìm kiếm cuốn
sách đó; một khi tôi tìm ra nó, tôi sẽ phải có can đảm hành động theo ý tưởng đó để
đem lại kết quả cho cuộc đời tôi. Cậu Jack, vì cậu cũng thích đọc, nên tôi sẽ chia sẻ
với cậu một câu trích dẫn khác về sức mạnh của việc đọc sách.”
“Tất nhiên là được ạ!”
'“Mua nhiều sách hơn mức ta có thể đọc không gì khác hơn là tâm hồn đang tiến
đến vô cùng, và niềm đam mê này là điều duy nhất nâng chúng ta vượt lên trên bầy
[1]
thú sẽ bị diệt vong.' Câu đó là của A. Edward Newton : “Đó là tác giả chúng ta đã
được học ở bậc trung học, Cal nói trong lúc ông trở mình trên giường.
***
“Thế rồi, khi lớn thêm một chút, tôi tới một học viện quân sự để được rèn luyện và
giáo dục thêm. Mẹ không bao giờ muốn tôi xa nhà, nhưng tôi nhận được học bổng và
đó thực sự là tấm vé giúp tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo. Sau đó, tôi vào đại học, và ở
đó, ngay ngày đầu tiên ở trường, tôi đã phải lòng một cô gái 18 tuổi có mái tóc vàng
và nước da trắng trẻo. Tôi gặp nàng trong lớp lịch sử, và đó thực sự là tình yêu sét
đánh. Tôi chỉ biết chúng tôi sinh ra để dành cho nhau. Lạy Chúa, tôi yêu Grace - nàng
thật trong trắng và tốt bụng. Tôi không thể hình dung ra còn người nào tuyệt vời hơn
để cùng tôi đi hết cuộc đời này.”
“Mẹ cháu cũng tên là Grace,” tôi nhớ lại.
“Cái tên rất đẹp, có phải không, Jack?”
“Vâng.”
“Sau khi Grace và tôi kết hôn, chúng tôi có một đứa con, đó là một thằng bé. Tôi rất
yêu thằng nhỏ. Đó là một thời kỳ rất đặc biệt cho chúng tôi. Chúng tôi có niềm vui,
tiếng cười, tình yêu - những thứ tuyệt vời nhất của cuộc sống. Thời gian đó, tôi cũng
quyết định thử kinh doanh, bắt đầu với một công ty cung cấp gỗ cho nhiều nhà thầu
lớn. Lúc đó đúng thời điểm kinh tế phát đạt và bùng nổ xây dựng. Suốt nhiều năm, tôi
kiếm ra cả tấn tiền - hàng triệu đôla, thật thế - và cuộc sống mà Grace, con trai chúng
tôi, và tôi bắt đầu có quả là như rút ra từ một câu chuyện. Như mơ, tôi phải nói vậy,”
Cal nói, lắc lắc đầu như thể chính ông cũng không tin nổi.
“Nhưng, khi tôi kiếm được tiền thì tôi lại bị công việc cuốn đi nhiều hơn. Tôi ngày
càng sao nhãng và ít quan tâm tới gia đình mình. Người ta vẫn nói rằng khi chúng ta
đi qua cuộc sống, chúng ta phải tung hứng vô số những trái bóng khác nhau. Một số
trái bóng, ví như trái bóng sự nghiệp chẳng hạn, làm bằng cao su. Nếu chúng ta thả
chúng xuống, chúng có khả năng nảy bật trở lại. Nhưng một số trái bóng lại làm bằng
thủy tinh - gia đình chính là như vậy. Nếu chúng ta buông trái bóng đó, nó không
quay lại. Đó chính là sai lầm tôi mắc phải. Tiền khiến mọi thứ trở nên phức tạp và
khiến tôi lạc lối. Tôi đánh mất khả năng nhìn nhận những giá trị sâu và những ưu tiên
đích thực nhất của mình. Tôi càng ngày càng xa rời gia đình mình hơn là xích lại gần
họ. Người giàu nhất trên thế giới, tôi phát hiện ra như vậy, không phải là người có
nhiều nhất mà là người cần ít nhất. Tôi đã mất cả một thời gian dài để rút ra bài học
đó. Và chàng trai ạ, tôi đã phải trả một cái giá rất đắt cho nó.”
Tôi lắng nghe chăm chú và bị cuốn hút theo câu chuyện của người đàn ông đang chia
sẻ với tôi những trải nghiệm cuộc đời mình rất thẳng thắn. Tôi cũng lớn lên mà không
có cha, cho nên tôi rất thích nghe quan điểm của Cal về tầm quan trọng của một cuộc
sống gia đình vững chắc. Tôi mong mỏi có một mối liên hệ với người cha mà tôi chưa
bao giờ biết và luôn cảm thấy rằng cuộc đời mình thiếu đi một mảng rất lớn vì tình
trạng không hoàn chỉnh này. Tôi cũng cảm thấy thoáng chút buồn do thực tế là mặc
dù tôi là một thanh niên khá trẻ, nhưng tôi vẫn chưa gặp được một người phụ nữ tôi
cảm thấy có thể chia sẻ cuộc đời mình và bắt đầu xây dựng một gia đình. Đó là một
khao khát mà tôi chưa hề nhận ra trước đó.
“Nhưng dù sao,” Cal tiếp tục, sự nhiệt thành của ông tuôn trào: “thời kỳ khó khăn
cũng đến với công việc của chúng tôi, lúc nào chẳng vậy, và tôi trắng tay. Tôi không
nói mình mất một số tiền và một số tài sản đâu nhé, Jack. Tôi nói với cậu rằng chúng
tôi mất sạch chỉ trong vài tuần. Grace rất sốc và không nguôi lo lắng về tình cảnh khó
khăn của chúng tôi. Nhưng chúng tôi là những con người mạnh mẽ, và chúng tôi đã
cùng nhau tìm cách xây dựng lại.”
“Quy mô kinh doanh thu hẹp lại rất nhiều, Grace và tôi cũng sống lối sống giản dị
hơn. Đây cũng là thời điểm cho chúng tôi nhìn lại mọi thứ đã xảy ra. Thất bại thường
giúp chúng ta thức tỉnh và trở lại với bản ngã đích thực của mình. Do đó, ngay cả khi
chúng tôi không hề thoải mái về kinh tế và mối quan hệ của chúng tôi vẫn đối mặt với
những thách thức thì tôi cũng vẫn trưởng thành thêm rất nhiều với tư cách một con
người. Trên thực tế, tình cảnh bi đát lúc đó đã giúp tôi bắt đầu đi trên con đường tự
khám phá và trưởng thành của bản thân mà tôi vẫn đang đi ngày hôm nay. Nó làm
thay đổi cuộc đời tôi hoàn toàn.”
“Thế chuyện gì xảy ra tiếp theo, bác Cal?” tôi hỏi với vẻ quan tâm rất thành thật,
không hề để tâm rằng trời đã rất khuya và đèn đóm trong bệnh viện đều đã tắt cả.
“Tôi trở thành một triết gia,” một câu trả lời rất thẳng thắn vang lên.
“Một triết gia ạ? Thế còn công việc của bác? Rồi còn bác Grace và con trai các bác
nữa?”
“Triết học đơn giản có nghĩa là 'tình yêu tri thức.' Những gì tôi đang nói với cậu, cậu
Jack, là tôi thấy yêu tri thức chẳng khác gì tôi yêu chính cuộc sống này. Tôi dành cả
ngày trời trăn trở về ý nghĩa của cuộc sống và suy ngẫm về những vấn đề sâu xa của
nó. Những điều mà trước đây đã ngốn khá nhiều thời gian của tôi bắt đầu tỏ ra không
mấy quan trọng. Buồn thay, khoảng cách giữa Grace và tôi ngày càng xa và cuối cùng
chúng tôi ly thân. Một số người tin rằng các mối quan hệ đến với chúng ta như những
nhiệm vụ. Một số mối quan hệ kéo dài vài tuần, một số dài cả đời - nhưng tất cả
chúng đều xuất hiện để dạy cho chúng ta những bài học lớn có ý nghĩa thúc đẩy sự
trưởng thành của chúng ta với tư cách là những con người. Tất cả những gì tôi biết là
tôi học được nhiều từ quãng thời gian chúng tôi có với nhau. Nhưng thật không may,
nàng mang theo con trai đi cùng, và tôi không bao giờ còn được gặp lại hai người nữa.
Điều đó khiến tôi suy sụp,” ông Cal kể, giọng run lên. “Một phần trong tôi chết khi
chuyện đó xảy ra. Tôi vẫn không sao tha thứ được cho bản thân về những gì tôi đã
làm khiến cho cuộc sống gia đình tan vỡ. Và lạy Chúa, tôi nhớ con trai biết chừng
nào.”
“Lần cuối tôi nghe tin, Grace chuyển đến vùng khác và cố gắng nuôi nấng con trai
chúng tôi bằng những nguồn lực eo hẹp mà nàng có. Tôi cố gắng giữ liên hệ với nàng
và giúp nàng bớt khó khăn, nhưng tôi biết trái tim nàng đã vỡ nát, và vốn rất kiêu
hãnh, nàng chẳng muốn liên can gì tới tôi. Đây thực sự là sai lầm lớn nhất của đời tôi,
để mất gia đình mình. Vợ và con trai tôi đem lại cho tôi những khoảnh khắc vô cùng
hạnh phúc, những điều tôi đã không nhìn thấy cho tới khi đã quá muộn. Nhưng
những sai lầm lớn nhất của chúng ta cũng đem lại những bài học lớn nhất. Giờ tôi đã
khôn hơn. Tôi đoán ra được mánh lới thực sự trong cuộc sống là đưa ra những tiên
đoán từ những nhận thức muộn màng trước đó để nhìn thấu được bản chất bên trong.”
“Cách nói hay lắm, bác Cal ạ. Những gì cháu hiểu từ những điều bác nói là trong cuộc
đời, rất cần để quá khứ của chúng ta phục vụ cho chúng ta. Có phải thế không ạ?”
“Rất đúng. Chính xác như vậy. Chẳng có gì sai khi phạm sai lầm cả - đó chính là cách
con người trưởng thành. Chúng ta sinh ra để phạm sai lầm, vì sai lầm mang lại sự
trưởng thành. Chúng ta chỉ không nên lặp lại cùng một sai lầm. Hãy biến một vết
thương thành tri thức, hoặc, như cậu nói, hãy để quá khứ phục vụ chúng ta.”
“Mà thôi, sau khi Grace và con trai chúng tôi ra đi, đến lượt mình, tôi càng đi sâu hơn
vào bản thân, khép mình lại trước thế giới suốt nhiều năm, và tích cực tự đánh giá và
chất vấn bản thân. Niềm đam mê của tôi là theo đuổi việc khám phá xem tôi là ai với
tư cách một con người và tại sao cuộc sống của tôi lại diễn ra như vậy. Trong một thế
giới nơi hầu hết mọi người sống ở phía bên ngoài thì tôi lại sống ở bên trong. Trong
một thế giới nơi mọi người trốn tránh những nỗi sợ hãi của họ thì tôi lại lao về phía
chúng. Và những gì tôi nhìn thấy ngay trong những phần sâu thẳm nhất của mình thật
phi thường.”
“Bác có thể chia sẻ những điều bác nhìn thấy ở bản thân không ạ?” Tôi háo hức hỏi,
bám sát lấy từng lời của ông Cal.
“Tôi sẽ để cậu tìm thấy điều đó cho chính cậu, con trai ạ,” ông đáp lời, càng khiến cho
tâm trạng tò mò mãnh liệt của tôi thêm sôi sục. “Con biết không, tất cả chúng ta đều
phải thực hiện công việc nội tại của chính mình. Đó là trách nhiệm cao nhất của
chúng ta. Mục đích trung tâm của cuộc đời là đánh giá bản thân và hiểu được cái tôi
đích thực - cái bản ngã thật sự - cùng tổng thể con người mình. Biết được ...
Tên sách: Ba người thầy vĩ đại
Nguyên tác: The Saint, the Surfer, and the CEO
Tác giả: Robin Sharma
Người dịch: Nguyễn Xuân Hồng
Công ty phát hành: Thái Hà
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 350g
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Số trang: 356
Ngày xuất bản: 05/2013
Giá bìa: 79.000₫
Thể loại: Kỹ năng sống
Thông tin ebook
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 15/05/2015
Dự án ebook #119 thuộc Tủ sách BOOKBT
Ebook này được thực hiện nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều kiện mua
sách!
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua ủng hộ nha!
Thư viện ebook miễn phí www.SachMoi.net
Giới thiệu
Thư viện ebook miễn phí www.SachMoi.net
Câu chuyện đặc biệt về cách sống theo những gì mình mong muốn.
“Tôi đã nếm trải nhiều thất bại trong hành trình đi qua những tháng ngày của mình.
Thế nhưng, mỗi chướng ngại cuối cùng đều lại chính là một bàn đạp đưa tôi gần hơn
nữa tới chân lý trong tâm khảm và cuộc đời tốt đẹp nhất của mình.
Cho dù tôi có thu thập được bao nhiêu tài sản vật chất đi chăng nữa thì cái thằng
người mà tôi nhìn thấy trong tấm gương phòng tắm mỗi buổi sáng vẫn y nguyên - tôi
không hề hạnh phúc hơn và không hề cảm thấy tốt hơn tí nào. Suy ngẫm nhiều hơn
về thực trạng cuộc sống của mình, tôi bắt đầu nhận thức được sự trống rỗng ngay
trong tim mình. Tôi bắt đầu chú ý đến những tiếng thầm thì lặng lẽ của con tim,
những điều chỉ dẫn tôi rời bỏ nghề nghiệp mình đã chọn và bắt đầu quá trình tìm
kiếm tâm hồn một cách nghiêm túc. Tôi bắt đầu suy nghĩ về lý do tại sao tôi lại ở đây,
trên hành tinh này, và nhiệm vụ cụ thể của tôi là gì. Tôi tự hỏi tại sao cuộc đời mình
lại không có tác dụng và cần phải thực hiện những thay đổi sâu sắc nào để giúp mình
đi đúng hướng. Tôi xem xét những niềm tin cốt lõi, những giả định, và những lăng
kính mà mình nhìn ra thế giới, và tôi tự cam kết làm sạch những lăng kính không lành
mạnh.”
“Cuốn sách này là một tác phẩm hư cấu. Đây là câu chuyện về một người đàn ông
có tên Jack Valentine mà đường đời có nhiều điểm giống với tôi. Có cảm nhận rất
không đầy đủ với tư cách một con người, anh ấy lên kế hoạch tìm kiếm tri thức để
sống một cuộc sống hạnh phúc hơn, khoẻ khoắn hơn và đẹp hơn.”
Những “Câu hỏi cuối cùng” là một điều kì lạ mà Jack nghe được từ người bệnh nhân
già nằm cùng phòng với anh - ông Cal. Chỉ sau một buổi tối trò chuyện cùng ông,
Jack đã nhận thấy những sự thay đổi đang diễn ra trong mình. Và từ đây, chuyến hành
trình đến Rome, Hawaii và New York cùng những khám phá mới mẻ mà anh học
được từ ba người thầy vĩ đại trong cuộc đời đã giúp anh trả lời được ba câu hỏi mà cha
anh - Cal Valentine đã nói trước khi ông qua đời:
- Ta đã SỐNG một cách KHÔN NGOAN chưa?
- Ta đã YÊU THƯƠNG chưa?
- Ta đã CỐNG HIẾN thật nhiều chưa?'
Cuốn sổ mà cha Mike - người thầy đầu tiên ở Rome đưa cho Jack đã đúc kết 10
điều mà anh đã học được trong suốt cuộc hành trình:
1. Công việc chính của mọi con người là công việc nội tâm.
2. Hãy xem cuộc sống của mình như một trường học dạy cách trưởng thành.
3. Hãy thành thật với chính mình - cuộc sống tốt đẹp nhất là cuộc sống chân thật.
4. Hãy nhớ rằng chúng ta thu nhận những gì chúng ta phát ra.
5. Chúng ta nhìn nhận thế giới không như chính nó mà như chúng ta nghĩ.
6. Hãy sống bằng trái tim của bạn - tri thức của nó không bao giờ nói dối.
7. Hãy đắm mình trong sự tò mò của cuộc đời bạn.
8. Hãy chăm lo cho chính bạn.
9. Hãy xây dựng những kết nối của con người.
10. Hãy để lại một di sản.
Về tác giả
Robin Sharma là một trong những nhà cố vấn được tin cậy nhất thế giới trong việc
lãnh đạo cá nhân và tổ chức. Là người sáng lập Tập đoàn Sharma Leadership
International, một công ty tư vấn chuyên giúp các tổ chức phát triển những nhân viên
Lãnh-đạo-Không-Chức-danh, các khách hàng của ông bao gồm nhiều công ty trong
danh sách Fortune 500 như Microsoft, IBM, GE, FedEx, BP, Nike, Unilever và Kraft,
cũng như những tổ chức như Đại học Yale và YPO. Trong một cuộc khảo sát độc lập
về những nhà cố vấn lãnh đạo hàng đầu, Robin Sharma xếp thứ 2, cùng với Jack
Welch và Rudy Giuliani.
Robin cũng là đồng sáng lập của 960vets.com, một tài nguyên huấn luyện trực tuyến
để giúp các cựu chiến binh Mỹ thành công trong việc hòa nhập vào cuộc sống đời
thường. Là tác giả của 9 cuốn sách bán chạy nhất nói về kỹ năng lãnh đạo bao gồm
những cuốn sách bom tấn The Greatness Guide và The Monk Who Sold His Ferrari,
sách của Robin bán được hàng triệu bản ở hơn 55 quốc gia và được dịch sang gần 75
ngôn ngữ, khiến ông trở thành tác giả được đọc nhiều nhất trên thế giới.
Là một người làm từ thiện, Sharma giúp những trẻ em khó khăn nhận ra tiềm năng
lãnh đạo của mình thông qua Quỹ Từ Thiện Robin Sharma Dành Cho Trẻ Em.
Các sách đã xuất bản ở Việt Nam:
- Nhà Lãnh Đạo Không Chức Danh
- Ba Người Thầy Vĩ Đại
- Điều Vĩ Đại Đời Thường
- Đời Ngắn Đừng Ngủ Dài
Mục lục
LỜI CẢM ƠN
LỜI GIỚI THIỆU
1. NHỮNG KHỞI ĐẦU MỚI
2. LÊN ĐƯỜNG
VỊ THÁNH
3. KHÁM PHÁ CÁCH THẾ GIỚI THẬT SỰ VẬN HÀNH
4. SỐNG ĐÚNG VỚI BẢN NGÃ ĐÍCH THỰC CỦA MÌNH
5. Ô CỬA KÍNH MÀU
6. TRUY TÌM CĂN NGUYÊN
NGƯỜI LƯỚT SÓNG
7. GẶP GỠ BẬC THẦY CỦA TRÁI TIM
8. ĐI VÀO CÕI HUYỀN BÍ
9. TRƯỞNG THÀNH TỪ BÃI BIỂN
10. LƯỚT SÓNG VÀ TÌNH YÊU DÀNH CHO CHÍNH MÌNH
NỮ CEO
11. NGƯỜI CHO ĐI NHIỀU NHẤT SẼ THẮNG
12. TÌNH YÊU LÀ MỘT CÔNG CỤ KINH DOANH
13. CON ĐƯỜNG ĐÍCH THỰC ĐI TỚI THÀNH CÔNG
14. SỐNG ĐÚNG VỚI KHÁT VỌNG VÀ ƯỚC MƠ
15. CỬA NGÕ ĐI TỚI MỘT CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP
VỀ TÁC GIẢ
LỜI CẢM ƠN
Tôi thật “có phúc” vì có một đội ngũ hậu thuẫn gồm những người bạn, gia đình và
đồng nghiệp, những người đã giúp tôi trong mọi chặng của cái hành trình mà tôi gọi là
đời người. Họ xứng đáng nhận được những lời cảm ơn sâu sắc và chân thành. Và vì
thế tôi xin bày tỏ lòng biết ơn của mình tới tất cả mọi người vì đã hỗ trợ tôi bước đi
trên con đường của riêng mình.
Xin đặc biệt cảm ơn tới nhóm của tôi tại Sharma Leadership International. Tất cả các
bạn đều là những con người tuyệt vời và tôi rất thích làm việc cùng các bạn.
Xin cảm ơn những khách hàng của chúng tôi trên khắp thế giới vì đã mời tôi tới
doanh nghiệp của các bạn với tư cách là một diễn giả về vai trò lãnh đạo, một huấn
luyện viên, và một chuyên gia tư vấn. Cũng xin cảm ơn những khách hàng cá nhân đã
truyền cảm hứng cho tôi bằng lòng dũng cảm của họ, cũng như sự nhiệt thành trong
việc khám phá những lĩnh vực mới của cuộc sống. Và xin cảm ơn nhóm The Monthly
Coach vì đã nhìn ra giá trị ở những gì tôi tin tưởng.
Cảm ơn Ken Brovoning, người đại diện của tôi vì đã cảm nhận được tầm nhìn của tôi
rất nhanh, vì đã nhìn thấu những gì tôi phải đưa ra, và vì đã làm cho mọi việc trở
thành hiện thực.
Tôi xin cảm ơn sự hỗ trợ và nỗ lực tuyệt vời của cả nhóm ở Nhà xuất bản Hay House
tại California. Tôi thấy mình thực sự may mắn được là một trong những tác giả của các
bạn.
Tôi sẽ không thể là tôi nếu thiếu bạn bè của mình, những người đã giúp định hình nên
suy nghĩ của tôi và hậu thuẫn con đường tôi đi. Gửi anh trai tài năng của tôi, Tiến sĩ
Sanjay Sharman - một con người tràn đầy ý tưởng, sức sáng tạo và tình yêu thương vô
điều kiện - anh không thể biết em kính trọng anh đến thế nào. Anh và Susan, người
vợ tài năng và xuất sắc không kém của anh, là những hình mẫu cho em trong nhiều
việc. Những lúc em cần nhất, cả hai anh chị đã đứng bên em, và em biết ơn điều này
mãi mãi. Cũng xin cảm ơn cháu Neel vì đã luôn đem lại niềm vui cho chú.
Tôi xin bày tỏ lòng kính trọng, tình yêu thương và lòng biết ơn dành cho Mẹ tôi,
Shashi, và Cha tôi, Shiv. Con nợ cha mẹ rất nhiều và biết ơn món quà mà cha mẹ
dành cho con - sự chỉ bảo, tình yêu thương và sự ủng hộ. Con biết cha mẹ đã làm thật
nhiều điều cho con. Người ta vẫn nói chúng ta lựa chọn cha mẹ của mình - một trong
những món quà lớn nhất của đời con chính là lựa chọn được cả cha và mẹ.
Xin đặc biệt cảm ơn Jill Hewlett, cảm ơn em vì tình yêu, trí tuệ và sự ủng hộ lớn lao
dành cho anh.
Và xin dành cho các con yêu của tôi, Colby và Bianca những lời cảm ơn từ tâm khảm
vì tất cả những món quà mà các con đã mang tới cho ba và vì đã làm cho cuộc đời ba
ngập tràn tình yêu thương vô bờ bến.
LỜI GIỚI THIỆU
Cuốn sách này là một tác phẩm hư cấu. Đây là câu chuyện về một người đàn ông có
tên Jack Valentine mà đường đời có nhiều điểm giống với tôi. Thông qua một loạt
cuộc gặp gỡ với ba người thầy đặc biệt, Jack phát hiện ra một triết lý mạnh mẽ để định
hình lại cuộc sống và tiếp cận vận mệnh của mình. Những bài học Jack tiếp thu được
qua chuyến phiêu lưu phi thường của anh ấy cũng sẽ khiến bạn tạo ra những thay đổi
tuyệt vời trong đời mình. Làm thế nào tôi biết được điều này? Bởi vì đó chính là
những bài học đã biến cải cuộc đời tôi.
Tôi đã nếm trải nhiều thất bại trong hành trình đi qua những tháng ngày của mình.
Thế nhưng, mỗi chướng ngại cuối cùng đều lại chính là một bàn đạp đưa tôi tới gần
hơn với chân lý trong tâm khảm và cuộc đời tốt đẹp nhất của mình.
Nhiều năm trước, tôi là một luật sư, theo đuổi sự thành đạt và tất cả những cám dỗ vật
chất đi kèm với nó, nghĩ rằng đây chính là cuộc đời mình. Nhưng khi tôi làm việc tích
cực hơn và đạt được nhiều hơn, tôi nhận ra rằng thực sự chẳng có gì thay đổi cả. Cho
dù tôi có thu thập được bao nhiêu tài sản vật chất đi chăng nữa thì cái thằng người mà
tôi nhìn thấy trong tấm gương phòng tắm mỗi buổi sáng vẫn y nguyên - tôi không hề
hạnh phúc hơn và không hề cảm thấy tốt hơn tí nào. Suy ngẫm nhiều hơn về thực
trạng cuộc sống của mình, tôi bắt đầu nhận thức được sự trống rỗng ngay trong tim
mình. Tôi bắt đầu chú ý đến những tiếng thầm thì lặng lẽ của con tim, những điều chỉ
dẫn tôi nên rời bỏ nghề nghiệp mình đã chọn và bắt đầu quá trình tìm kiếm tâm hồn
một cách nghiêm túc. Tôi bắt đầu suy nghĩ về lý do tại sao tôi lại ở đây, trên hành tinh
này, và nhiệm vụ cụ thể của tôi là gì. Tôi tự hỏi tại sao cuộc đời mình lại không có tác
dụng và cần phải thực hiện những thay đổi sâu sắc nào để giúp mình đi đúng hướng.
Tôi xem xét những niềm tin cốt lõi, những giả định và những lăng kính mà mình nhìn
ra thế giới và tôi tự cam kết làm sạch những lăng kính không lành mạnh.
Trong suốt giai đoạn biến đổi quyết liệt này, tôi đọc những cuốn sách về tự lực cánh
sinh, về vai trò lãnh đạo cá nhân, về triết học và duy linh. Tôi tham gia nhiều khóa
học phát triển bản thân. Tôi thay đổi chế độ ăn uống, lối suy nghĩ, và hành vi của
mình. Cuối cùng, cái con người mà tôi phát triển đến là một con người đáng tin cậy
hơn, hòa hợp hơn, và uyên bác hơn cái con người trước kia của tôi.
Tôi sẽ là người đầu tiên nói với bạn rằng, ở nhiều khía cạnh, tôi vẫn chỉ là một kẻ
nhập môn trong hành trình tự khám phá này. Đỉnh quả núi này là chân quả núi tiếp
theo của tôi, và quá trình khám phá con người của tôi là một quá trình không bao giờ
kết thúc. Ngay cả lúc này, khi tôi viết ra những dòng này, tôi vẫn đang di chuyển qua
một giai đoạn biến đổi cá nhân toàn diện khác và đánh giá lại những giá trị cơ bản
nhất của mình, cùng với cách tôi nhìn nhận thế giới. Nhưng tôi cố gắng hòa nhã với
bản thân. Tôi nhắc mình rằng tôi phải kiên nhẫn và đừng hấp tấp vội vàng. Mỗi
ngày sẽ mang lại sự rõ ràng hơn, chắc chắn hơn, và những hạnh phúc mới. Và với
tôi, đó là những gì cuộc sống tươi đẹp đang mở ra này mang lại.
Tôi hy vọng cuốn sách 3 người thầy vĩ đại này sẽ lay động bạn ở mức độ thật sâu.
Nếu bạn thực sự muốn “sở hữu” tài liệu này, thì tôi gợi ý rằng trong vòng 24 giờ sau
khi đọc xong cuốn sách, bạn hãy ngồi xuống và chia sẻ triết lý bạn học được với ai đó
mà bạn quan tâm. Điều này sẽ làm sáng tỏ hiểu biết của bạn và hỗ trợ việc kết hợp
những bài học vào cuộc sống của bạn.
Tôi cũng hy vọng rằng bạn thấy vui khi vận dụng kiến thức của cuốn sách này. Đem
một cảm nhận rất trẻ thơ về những điều kỳ diệu và niềm say mê cho những gì bạn sẽ
khám phá trên những trang sách sau đây chính là một trong những cách tốt nhất để trở
thành con người mà tôi biết bạn mong muốn. Xin cảm ơn bạn đã dành cho tôi đặc ân
được chia sẻ tác phẩm này với bạn. Tôi chúc bạn có một cuộc sống đầy triển vọng,
niềm vui và bình an. Và tôi hy vọng rằng bạn sẽ thực hiện phần việc của mình để giúp
xây dựng nên một thế giới mới.
ROBIN SHARMA
1. NHỮNG KHỞI ĐẦU MỚI
“Tất cả chúng ta, cho dù chúng ta có là các chiến binh hay không, đều có một phân
vuông cơ hội thỉnh thoảng xuất hiện ngay trước mắt. Sự khác biệt giữa một người
bình thường và một chiến binh là chiến binh nhận thức được điều này và luôn cảnh
giác, thận trọng chờ đợi, để khi cái phân vuông cơ hội này xuất hiện, anh ta sẽ chớp
lấy.”
- Carlos Castaneda
***
Tôi chưa bao giờ cảm thấy đau đớn nhiều như vậy trong cuộc đời mình. Bàn tay phải
của tôi run rẩy không sao kiểm soát nổi, và máu tràn khắp chiếc áo sơ mi trắng tinh
của tôi. Đó là một sáng thứ Hai, và ý nghĩ duy nhất lấp đầy đầu tôi là đây không phải
là một ngày đáng để tôi chết.
Khi tôi nằm bất động trong xe hơi của mình, tôi bị tác động bởi sự im ắng của hiện
trường. Không một ai trong chiếc xe tải vừa va chạm với tôi rúm ró đến như vậy.
Những người đứng xem xúm đông đỏ tại hiện trường trông đầy khiếp hãi. Và giao
thông gần như tắc nghẽn hoàn toàn. Tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng lá sột soạt
trên những tán cây dọc bên đường.
Hai người đứng ngoài chạy lại, bảo tôi rằng lực lượng hỗ trợ đang trên đường tới và tôi
đừng có bất kỳ cử động gì. Một trong số họ nắm tay tôi và bắt đầu cầu nguyện: “Lạy
Chúa, xin hãy giúp người đàn ông này. Xin hãy bảo vệ ông ấy.” Chỉ mấy phút sau,
một đoàn xe cấp cứu, xe cứu hỏa, và xe tuần tra cảnh sát vây kín hiện trường tai nạn
với những tiếng còi chói tai. Mọi thứ dường như chậm lại, và một cảm nhận bình yên
rất lạ lướt qua tôi khi các nhân viên cứu hộ bắt đầu công việc của họ một cách bài
bản, thể hiện rõ tác phong làm việc lúc khẩn trương. Tôi cảm thấy mình như một nhân
chứng - như thể tôi đang đứng ở một vị trí rất cao phía trên để nhìn toàn bộ mọi việc
diễn ra.
Việc tiếp theo tôi có thể nhớ được là mình tỉnh lại trong một phòng bệnh tỏa ra mùi
chanh tươi và thuốc tẩy. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên cái mùi ấy. Cơ thể tôi được quấn
trong mấy lớp băng gạc, và cả hai chân tôi đều bị nẹp cứng. Cánh tay tôi đầy những
vết bầm tím.
Người đón chào tôi là một y tá trẻ trung xinh đẹp. “Anh Valentine! Tôi thật không tin
nổi anh tỉnh lại được! Để tôi đi gọi bác sĩ,” cô nói trong khi hấp tấp bấm hệ thống liên
lạc nội bộ lắp ngay cạnh giường tôi.
Khi cô ấy kết thúc cuộc đàm thoại, tôi rền rĩ: “Hãy gọi tôi là Jack,” cố gắng tỏ ra bình
thường trước những gì tôi biết là một tình thế rất nghiêm trọng. “Tôi đang ở đâu vậy
nhỉ?”
“Anh đang ở Bệnh viện Đa khoa Lakeview, anh Jack ạ. Đây là phòng Chăm sóc Đặc
biệt. Anh bị tai nạn vào tuần trước. Nói thật với anh, anh rất may mắn mới còn sống
đấy.”
“Tôi hả?” Tôi bẽn lẽn hỏi.
“Ừm,” cô y tá đáp lại bằng một nụ cười miễn cưỡng trong khi mắt nhìn lên những
bảng theo dõi ở cuối giường tôi. “Anh bị hôn mê sau khi bị một chiếc xe tải không
mui đâm phải. Nhân viên cứu hộ đưa anh tới đây không tin rằng anh sống được sau
vụ va chạm. Nhưng mà thôi, việc duy nhất anh cần quan tâm lúc này là điều trị khỏi
những vết thương kinh khủng và đôi chân bị gãy của mình. Anh sẽ ổn thôi - tôi nói
rồi, anh đúng là một người cực kỳ may mắn.”
May mắn không phải là từ tôi gắn cho mình nhưng trong tình huống này, tôi có thể
hiểu ý cô ấy. Tôi đã rất có phước mới còn sống được.
“Tại sao tôi chỉ có một mình trong phòng này?” Tôi thắc mắc khi nhìn xung quanh.
“Tôi đâu có bận tâm nếu có thêm ai đó cùng phòng.”
“Anh chỉ vừa mới tỉnh lại được vài phút, Jack. Hãy nghỉ ngơi và dành chút thời gian
hít thở đi. Nhớ nằm yên. Bác sĩ của anh sẽ tới đây ngay thôi - ông ấy cực kỳ lo lắng
cho anh.”
***
Trong khi ngày hôm đó trôi dần và cả đoàn bác sĩ, y tá xuất hiện, kiểm tra rồi động
viên tôi, tôi bắt đầu hiểu được đầy đủ mức độ nghiêm trọng trong vụ tai nạn của
mình. Người lái chiếc xe tải đã chết ngay tức thì, và bác sĩ của tôi thẳng thắn thông báo
cho tôi biết rằng ông ấy đã nghĩ tôi chẳng bao giờ phục hồi ý thức được nữa. “Tôi
chưa bao giờ thấy một trường hợp nào như thế này cả,” ông ấy nói rất thật lòng.
Nhưng ngay lập tức tôi nghĩ trong đầu rằng chuyện này xảy ra vì có lý do. Mọi thứ
xảy ra đều có lý do, và trong đời chẳng có gì là ngẫu nhiên cả - tôi biết bạn đã từng
nghe nói đến điều này trước đó. Nhưng cá nhân tôi đi đến chỗ hiểu rằng cái vũ trụ kỳ
diệu này của chúng ta không chỉ thông minh đến kỳ lạ trong cơ chế hoạt động của nó
mà còn là một nơi rất thân thiện. Thế giới này muốn chúng ta có cuộc sống tuyệt vời
hơn. Nó muốn chúng ta hạnh phúc. Và nó muốn chúng ta chiến thắng.
Một giọng nói thầm lặng trong nội tâm (lần đầu tiên xuất hiện trong phòng bệnh đó
nhưng sẽ tiếp tục an ủi tôi trong những thời khắc khó khăn và dễ tổn thương nhất của
tôi) cho tôi biết rằng có gì đó lớn lao sắp xảy ra và rằng những gì tôi trải qua trong
những ngày và tuần tới sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời tôi mà còn ảnh hưởng đến cuộc
sống của nhiều người khác nữa. Nó bảo tôi rằng những điều tốt đẹp nhất của tôi sắp
xuất hiện.
Tôi đoán rằng nhiều người trong chúng ta không nghe thấy giọng nói nội tâm thầm
lặng nhưng rất uyên bác này. Sâu thẳm trong trái tim mỗi chúng ta có một nơi biết hết
mọi câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của chúng ta. Mỗi chúng ta đều biết chân
lý của mình và những gì cần phải làm để tạo ra cuộc sống phi thường cho chính mình.
Hầu hết chúng ta đều để mất mối liên hệ với cái nguồn trí tuệ thuần túy tự nhiên này
bởi vì có quá nhiều thứ ồn ào huyên náo chiếm ngự mỗi ngày của chúng ta. Nhưng tôi
phát hiện thấy rằng khi tôi có được thời gian im lặng, tĩnh tại và một mình, tiếng nói
của chân lý bắt đầu cất lên. Và tôi càng tin vào sự chỉ dẫn của nó, cuộc đời tôi càng
trở nên phong phú.
Đêm hôm đó, khoảng 9 giờ 30 phút, có một hộ lý đẩy chiếc xe lăn của một bệnh nhân
khác vào phòng tôi. Tôi rất vui vì có thêm bạn và lập tức ngóc đầu lên để nhìn người
bạn mới. Đó là một ông già, có lẽ khoảng 75 tuổi. Ông có mái tóc bạc trắng rất dày
vuốt ngược ra sau rất kiểu cách. Trên mặt ông có những đốm nâu có lẽ là kết quả của
nhiều năm dãi dầu nắng gió. Từ vẻ ngoài yếu nhược và hơi thở nặng nhọc của ông, tôi
đoán rằng ông ốm rất nặng. Tôi cũng nhận thấy ông đang bị đau gì đó - ông luôn
nhắm mắt và khẽ rên khi anh hộ lý chuyển ông lên giường.
Sau khoảng 10 phút, vị khách từ từ mở mắt. Tôi như bị mê hoặc: đôi mắt ông xanh
biếc, toát lên vẻ tinh anh và sáng quắc khiến sống lưng tôi nổi gai ốc. Tôi lập tức cảm
thấy người đàn ông trước mặt mình có chiều sâu tri thức rất hiếm hoi trong cái thế giới
đầy rẫy khó khăn và hối hả này. Tôi cảm thấy mình đang diện kiến một bậc sư phụ.
“Chào anh,” ông khẽ lên tiếng với phong thái rất quý phái. “Có vẻ như chúng ta sẽ ở
đây cùng nhau một thời gian.”
“Vâng - đây không phải là nơi hay ho nhất để có một tối thứ Sáu, phải không bác?”
Tôi trả lời với một nụ cười niềm nở. “Cháu tên là Jack,” tôi nói, giơ cao tay lên làm
động tác chào. “Jack Valentine. Tuần trước, cháu bị tai nạn xe hơi và kết quả là cháu
sẽ phải nằm trên chiếc giường này một thời gian, cả ngày nay cháu thấy rất cô đơn,
cho nên cháu rất vui được gặp bác.”
“Tôi cũng vui được gặp anh, Jack. Tôi là Cal. Tôi đã ở bệnh viện này, qua đủ các
khoa, bảy tháng nay rồi. Tôi đã được khám, điều trị, và theo dõi còn nhiều hơn cả
mức tôi có thể hình dung được. Tôi sợ cái cách tiến hành mọi việc cho tôi, tôi sẽ
chẳng bao giờ được ra khỏi đây,” ông nói khẽ, đôi mắt ngước lên trần nhà. Ông ngừng
lại một lúc.
“Tôi vào đây vì đau dạ dày, chứng bệnh tôi nghĩ là do tôi ăn phải gì đó. Sáu ngày sau,
người ta đưa tôi đi hóa trị.”
“Ung thư ạ?” Tôi hỏi, cố gắng tỏ ra nhạy cảm hết mức.
“Vâng. Lúc bác sĩ phát hiện ra bệnh, họ thấy rằng nó đã lan khắp cơ thể tôi rồi. Chạy
cả vào phổi, vào ruột, và giờ thậm chí lên cả đầu,” ông nói trong khi run rẩy đưa tay
phải vuốt qua mái tóc của mình. “Nhưng dù sao,” ông tiếp tục với vẻ trầm ngâm, “tôi
cũng đã sống một cuộc đời khá ra trò so với hầu hết mọi người. Tôi lớn lên trong
nghèo khó, chỉ có mẹ nuôi nấng. Bà quả là một phụ nữ cao quý.”
“Mẹ cháu cũng vậy,” tôi xen vào.
“Ngày nào tôi cũng nghĩ đến mẹ tôi,” ông Cal đáp. “Bà rất nhạy cảm, nhiệt thành, và
mạnh mẽ như thép mới đúc vậy. Bà tin tưởng tôi hơn bất kỳ ai khác tôi từng gặp và
khuyến khích tôi đặt ra những mục tiêu lớn lao, mơ những giấc mơ vĩ đại. Tình yêu
của bà dành cho tôi đúng là vô điều kiện - và đó là thứ tình yêu đích thực duy nhất,
Jack ạ. Nó làm cho tôi nhớ đến những gì Victor Hugo từng viết: 'Hạnh phúc tối
thượng của cuộc đời là có niềm tin rằng chúng ta được thương yêu.' Và chàng trai ạ,
tôi thực sự cảm thấy được người phụ nữ phi thường đó yêu thương. Anh không phiền
nếu tôi chia sẻ với anh câu chuyện của tôi chứ?”
“Không sao ạ,” tôi đáp. “Nói thật là cháu đang rất tò mò.”
“Hay lắm. Chậc, tuổi thơ tôi rất đơn giản nhưng vui. Mùa hè thì tắm truồng trong mấy
cái vũng còn mùa đông thì ngồi trước lò sưởi cháy phừng phừng để kể chuyện và đọc
sách. Mẹ tôi dạy tôi biết yêu sách.”
“Cháu cũng rất mê sách,” tôi lên tiếng. “Cháu thật sự không thích trường lớp lắm,
nhưng cháu rất mê sách.”
“Tôi cũng y như vậy. Đúng như nhà tư tưởng vĩ đại Judah ibn Tibbon nhận xét một
cách rất sáng suốt: 'Hãy biến sách thành bạn đồng hành. Hãy biến giá sách thành
những sân chơi và khu vườn thú vị.'”
“Thật là những lời tuyệt vời, bác Cal ạ.”
Ông tiếp tục. “Trường học khiến tôi phát chán, nhưng tôi lại tìm thấy hứng khởi từ
sách. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên mẹ tôi nói rằng một ý tưởng đọc được trong một
cuốn sách có khả năng thay đổi cuộc đời tôi. Sự thật là, bà dạy như vậy, chúng ta
không biết cuốn sách nào có chứa ý tưởng sẽ dẫn chúng ta tới chỗ thức tỉnh! Nhiệm
vụ của tôi, bà thường nói với tôi bằng tình yêu thấy rõ, là không ngừng tìm kiếm cuốn
sách đó; một khi tôi tìm ra nó, tôi sẽ phải có can đảm hành động theo ý tưởng đó để
đem lại kết quả cho cuộc đời tôi. Cậu Jack, vì cậu cũng thích đọc, nên tôi sẽ chia sẻ
với cậu một câu trích dẫn khác về sức mạnh của việc đọc sách.”
“Tất nhiên là được ạ!”
'“Mua nhiều sách hơn mức ta có thể đọc không gì khác hơn là tâm hồn đang tiến
đến vô cùng, và niềm đam mê này là điều duy nhất nâng chúng ta vượt lên trên bầy
[1]
thú sẽ bị diệt vong.' Câu đó là của A. Edward Newton : “Đó là tác giả chúng ta đã
được học ở bậc trung học, Cal nói trong lúc ông trở mình trên giường.
***
“Thế rồi, khi lớn thêm một chút, tôi tới một học viện quân sự để được rèn luyện và
giáo dục thêm. Mẹ không bao giờ muốn tôi xa nhà, nhưng tôi nhận được học bổng và
đó thực sự là tấm vé giúp tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo. Sau đó, tôi vào đại học, và ở
đó, ngay ngày đầu tiên ở trường, tôi đã phải lòng một cô gái 18 tuổi có mái tóc vàng
và nước da trắng trẻo. Tôi gặp nàng trong lớp lịch sử, và đó thực sự là tình yêu sét
đánh. Tôi chỉ biết chúng tôi sinh ra để dành cho nhau. Lạy Chúa, tôi yêu Grace - nàng
thật trong trắng và tốt bụng. Tôi không thể hình dung ra còn người nào tuyệt vời hơn
để cùng tôi đi hết cuộc đời này.”
“Mẹ cháu cũng tên là Grace,” tôi nhớ lại.
“Cái tên rất đẹp, có phải không, Jack?”
“Vâng.”
“Sau khi Grace và tôi kết hôn, chúng tôi có một đứa con, đó là một thằng bé. Tôi rất
yêu thằng nhỏ. Đó là một thời kỳ rất đặc biệt cho chúng tôi. Chúng tôi có niềm vui,
tiếng cười, tình yêu - những thứ tuyệt vời nhất của cuộc sống. Thời gian đó, tôi cũng
quyết định thử kinh doanh, bắt đầu với một công ty cung cấp gỗ cho nhiều nhà thầu
lớn. Lúc đó đúng thời điểm kinh tế phát đạt và bùng nổ xây dựng. Suốt nhiều năm, tôi
kiếm ra cả tấn tiền - hàng triệu đôla, thật thế - và cuộc sống mà Grace, con trai chúng
tôi, và tôi bắt đầu có quả là như rút ra từ một câu chuyện. Như mơ, tôi phải nói vậy,”
Cal nói, lắc lắc đầu như thể chính ông cũng không tin nổi.
“Nhưng, khi tôi kiếm được tiền thì tôi lại bị công việc cuốn đi nhiều hơn. Tôi ngày
càng sao nhãng và ít quan tâm tới gia đình mình. Người ta vẫn nói rằng khi chúng ta
đi qua cuộc sống, chúng ta phải tung hứng vô số những trái bóng khác nhau. Một số
trái bóng, ví như trái bóng sự nghiệp chẳng hạn, làm bằng cao su. Nếu chúng ta thả
chúng xuống, chúng có khả năng nảy bật trở lại. Nhưng một số trái bóng lại làm bằng
thủy tinh - gia đình chính là như vậy. Nếu chúng ta buông trái bóng đó, nó không
quay lại. Đó chính là sai lầm tôi mắc phải. Tiền khiến mọi thứ trở nên phức tạp và
khiến tôi lạc lối. Tôi đánh mất khả năng nhìn nhận những giá trị sâu và những ưu tiên
đích thực nhất của mình. Tôi càng ngày càng xa rời gia đình mình hơn là xích lại gần
họ. Người giàu nhất trên thế giới, tôi phát hiện ra như vậy, không phải là người có
nhiều nhất mà là người cần ít nhất. Tôi đã mất cả một thời gian dài để rút ra bài học
đó. Và chàng trai ạ, tôi đã phải trả một cái giá rất đắt cho nó.”
Tôi lắng nghe chăm chú và bị cuốn hút theo câu chuyện của người đàn ông đang chia
sẻ với tôi những trải nghiệm cuộc đời mình rất thẳng thắn. Tôi cũng lớn lên mà không
có cha, cho nên tôi rất thích nghe quan điểm của Cal về tầm quan trọng của một cuộc
sống gia đình vững chắc. Tôi mong mỏi có một mối liên hệ với người cha mà tôi chưa
bao giờ biết và luôn cảm thấy rằng cuộc đời mình thiếu đi một mảng rất lớn vì tình
trạng không hoàn chỉnh này. Tôi cũng cảm thấy thoáng chút buồn do thực tế là mặc
dù tôi là một thanh niên khá trẻ, nhưng tôi vẫn chưa gặp được một người phụ nữ tôi
cảm thấy có thể chia sẻ cuộc đời mình và bắt đầu xây dựng một gia đình. Đó là một
khao khát mà tôi chưa hề nhận ra trước đó.
“Nhưng dù sao,” Cal tiếp tục, sự nhiệt thành của ông tuôn trào: “thời kỳ khó khăn
cũng đến với công việc của chúng tôi, lúc nào chẳng vậy, và tôi trắng tay. Tôi không
nói mình mất một số tiền và một số tài sản đâu nhé, Jack. Tôi nói với cậu rằng chúng
tôi mất sạch chỉ trong vài tuần. Grace rất sốc và không nguôi lo lắng về tình cảnh khó
khăn của chúng tôi. Nhưng chúng tôi là những con người mạnh mẽ, và chúng tôi đã
cùng nhau tìm cách xây dựng lại.”
“Quy mô kinh doanh thu hẹp lại rất nhiều, Grace và tôi cũng sống lối sống giản dị
hơn. Đây cũng là thời điểm cho chúng tôi nhìn lại mọi thứ đã xảy ra. Thất bại thường
giúp chúng ta thức tỉnh và trở lại với bản ngã đích thực của mình. Do đó, ngay cả khi
chúng tôi không hề thoải mái về kinh tế và mối quan hệ của chúng tôi vẫn đối mặt với
những thách thức thì tôi cũng vẫn trưởng thành thêm rất nhiều với tư cách một con
người. Trên thực tế, tình cảnh bi đát lúc đó đã giúp tôi bắt đầu đi trên con đường tự
khám phá và trưởng thành của bản thân mà tôi vẫn đang đi ngày hôm nay. Nó làm
thay đổi cuộc đời tôi hoàn toàn.”
“Thế chuyện gì xảy ra tiếp theo, bác Cal?” tôi hỏi với vẻ quan tâm rất thành thật,
không hề để tâm rằng trời đã rất khuya và đèn đóm trong bệnh viện đều đã tắt cả.
“Tôi trở thành một triết gia,” một câu trả lời rất thẳng thắn vang lên.
“Một triết gia ạ? Thế còn công việc của bác? Rồi còn bác Grace và con trai các bác
nữa?”
“Triết học đơn giản có nghĩa là 'tình yêu tri thức.' Những gì tôi đang nói với cậu, cậu
Jack, là tôi thấy yêu tri thức chẳng khác gì tôi yêu chính cuộc sống này. Tôi dành cả
ngày trời trăn trở về ý nghĩa của cuộc sống và suy ngẫm về những vấn đề sâu xa của
nó. Những điều mà trước đây đã ngốn khá nhiều thời gian của tôi bắt đầu tỏ ra không
mấy quan trọng. Buồn thay, khoảng cách giữa Grace và tôi ngày càng xa và cuối cùng
chúng tôi ly thân. Một số người tin rằng các mối quan hệ đến với chúng ta như những
nhiệm vụ. Một số mối quan hệ kéo dài vài tuần, một số dài cả đời - nhưng tất cả
chúng đều xuất hiện để dạy cho chúng ta những bài học lớn có ý nghĩa thúc đẩy sự
trưởng thành của chúng ta với tư cách là những con người. Tất cả những gì tôi biết là
tôi học được nhiều từ quãng thời gian chúng tôi có với nhau. Nhưng thật không may,
nàng mang theo con trai đi cùng, và tôi không bao giờ còn được gặp lại hai người nữa.
Điều đó khiến tôi suy sụp,” ông Cal kể, giọng run lên. “Một phần trong tôi chết khi
chuyện đó xảy ra. Tôi vẫn không sao tha thứ được cho bản thân về những gì tôi đã
làm khiến cho cuộc sống gia đình tan vỡ. Và lạy Chúa, tôi nhớ con trai biết chừng
nào.”
“Lần cuối tôi nghe tin, Grace chuyển đến vùng khác và cố gắng nuôi nấng con trai
chúng tôi bằng những nguồn lực eo hẹp mà nàng có. Tôi cố gắng giữ liên hệ với nàng
và giúp nàng bớt khó khăn, nhưng tôi biết trái tim nàng đã vỡ nát, và vốn rất kiêu
hãnh, nàng chẳng muốn liên can gì tới tôi. Đây thực sự là sai lầm lớn nhất của đời tôi,
để mất gia đình mình. Vợ và con trai tôi đem lại cho tôi những khoảnh khắc vô cùng
hạnh phúc, những điều tôi đã không nhìn thấy cho tới khi đã quá muộn. Nhưng
những sai lầm lớn nhất của chúng ta cũng đem lại những bài học lớn nhất. Giờ tôi đã
khôn hơn. Tôi đoán ra được mánh lới thực sự trong cuộc sống là đưa ra những tiên
đoán từ những nhận thức muộn màng trước đó để nhìn thấu được bản chất bên trong.”
“Cách nói hay lắm, bác Cal ạ. Những gì cháu hiểu từ những điều bác nói là trong cuộc
đời, rất cần để quá khứ của chúng ta phục vụ cho chúng ta. Có phải thế không ạ?”
“Rất đúng. Chính xác như vậy. Chẳng có gì sai khi phạm sai lầm cả - đó chính là cách
con người trưởng thành. Chúng ta sinh ra để phạm sai lầm, vì sai lầm mang lại sự
trưởng thành. Chúng ta chỉ không nên lặp lại cùng một sai lầm. Hãy biến một vết
thương thành tri thức, hoặc, như cậu nói, hãy để quá khứ phục vụ chúng ta.”
“Mà thôi, sau khi Grace và con trai chúng tôi ra đi, đến lượt mình, tôi càng đi sâu hơn
vào bản thân, khép mình lại trước thế giới suốt nhiều năm, và tích cực tự đánh giá và
chất vấn bản thân. Niềm đam mê của tôi là theo đuổi việc khám phá xem tôi là ai với
tư cách một con người và tại sao cuộc sống của tôi lại diễn ra như vậy. Trong một thế
giới nơi hầu hết mọi người sống ở phía bên ngoài thì tôi lại sống ở bên trong. Trong
một thế giới nơi mọi người trốn tránh những nỗi sợ hãi của họ thì tôi lại lao về phía
chúng. Và những gì tôi nhìn thấy ngay trong những phần sâu thẳm nhất của mình thật
phi thường.”
“Bác có thể chia sẻ những điều bác nhìn thấy ở bản thân không ạ?” Tôi háo hức hỏi,
bám sát lấy từng lời của ông Cal.
“Tôi sẽ để cậu tìm thấy điều đó cho chính cậu, con trai ạ,” ông đáp lời, càng khiến cho
tâm trạng tò mò mãnh liệt của tôi thêm sôi sục. “Con biết không, tất cả chúng ta đều
phải thực hiện công việc nội tại của chính mình. Đó là trách nhiệm cao nhất của
chúng ta. Mục đích trung tâm của cuộc đời là đánh giá bản thân và hiểu được cái tôi
đích thực - cái bản ngã thật sự - cùng tổng thể con người mình. Biết được ...
 





