NHẠC TẾT 2026
27 bài học về tinh thần lạc quan

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hầu Thị Hoan
Ngày gửi: 15h:04' 09-05-2024
Dung lượng: 7.4 MB
Số lượt tải: 18
Nguồn:
Người gửi: Hầu Thị Hoan
Ngày gửi: 15h:04' 09-05-2024
Dung lượng: 7.4 MB
Số lượt tải: 18
Số lượt thích:
0 người
Giới thiệu nhân vật
01 Cây thần kỳ đầy thức ăn
02 Cách ghi nhớ đặc biệt
03 Món canh sườn thần kỳ
04 Cuộc chiến cục pin
05 Hành động “cái chăn”
06 Mất vị trí đầu
07 Không làm “chú nhím
nhỏ”
08 Phòng bếp bừa bộn của
Thanh Giang
09 Nhật ký "lên chức" của Đức Long (1)
10 Nhật ký "lên chức" của Đức Long (2)
11 Cách pha trà khéo léo
12 Bạn mới đến
13 Bài học của Tiến Đạt
14 Nóng nảy là ma quỷ
15 Vết bỏng trên miệng
16 Hứng thú là người
thầy tốt nhất
17 Học sinh ưu tú gặp
khó khăn
18 “Cóp” bài tập
19 “Mọt sách” chạy bền
20 Cáo già đội lốt cừu
non
21 “Tộc người mặt trăng”
22 500 nghìn trên đường
23 Tạm dừng ba giây
24 Dũng cảm bắt kẻ trộm
cây
25 Tại họa từ con chó
26 Bài học cho “ông vua đi muộn”
27 Bến sau, chân núi
Tớ muốn...
Con tàu Ước mơ xuất phát
Để trưởng thành không còn phiền não
“Tại sao các bạn lại không chơi với mình?”, “Mình có phải là đứa
trẻ rất tệ không?”, “Mình thực sự, thực sự rất ghét cậu ấy!”… Trời ơi!
Bao nhiêu là vấn đề! Làm trẻ con thật là khổ! Mình chỉ mong lớn
nhanh thôi!
Đừng lo lắng! Trốn tránh vấn đề không phải là biện pháp giải
quyết tốt nhất. Trên con đường trưởng thành chúng ta chắc chắn sẽ
gặp rất nhiều khó khăn, sẽ có lúc cảm thấy bực dọc, buồn bã, lo
lắng… Khi giở cuốn sách này, chúng ta sẽ phát hiện thấy đôi khi
mình rất giống với sự nghịch ngợm của Đức Long, có lúc lại nhỏ
nhen như Hà Huy Tùng, rồi lại là một cô bé hay làm nũng mẹ ở nhà
như Thanh Giang…
Nhưng chúng ta đừng thỏa hiệp, bởi chúng ta hoàn toàn không cô
đơn, những bạn cùng độ tuổi với chúng ta cũng gặp phải những vấn
đề khó khăn tương tự. Thế nên đừng buồn nhé! Chúng ta không phải
những đứa trẻ hư, tất cả những điều chúng ta tưởng chừng là tồi tệ
đều không có gì to tát cả, chúng ta sẽ học được rất nhiều kinh
nghiệm và bài học từ trong mỗi câu chuyện, điều này sẽ giúp ích rất
nhiều cho sự trưởng thành sau này.
Vậy, hãy cùng thưởng thức những câu chuyện thú vị trong cuốn
sách này nhé! Sự trải nghiệm cùng nhân vật chính có thể giúp chúng
ta hiểu rõ hơn những khó khăn trong cuộc sống, từ đó giúp chúng ta
rèn luyện và trưởng thành lành mạnh!
Lớp Đức Long có ba “vua”: Một là “vua thông minh” Hà Huy
Tùng; hai là "vua nghịch ngợm” Đức Long; và ba là "vua quà vặt”
Nam Phong.
Nam Phong được phong là “vua quà vặt” không phải không có lý
do đâu nhé. Đó là bởi trong túi cậu ấy lúc nào cũng có đủ các loại quà
vặt khác nhau; một túi thì đựng đầy kẹo sô-cô-la, một túi thì đựng
đầy hoa quả; một túi khác lại có thịt bò khô; một túi khác nữa thì
đựng đầy thạch… Bạn đi qua người cậu ấy chẳng khác nào đi qua
một cửa hàng bánh kẹo, sẽ ngửi thấy nhiều mùi rất thơm.
Mặc dù Nam Phong có rất nhiều quà vặt nhưng cậu ấy lại chẳng
bao giờ cho các bạn cùng lớp. Muốn Nam Phong vui vẻ bỏ đồ ăn của
mình chia cho mọi người thì đúng là khó hơn lên trời, ngay cả bạn
thân của cậu ấy là Đức Long cũng không ngoại lệ.
- Nam Phong, cho tớ xin một ít sô-cô-la.
- Được rồi, nhưng chỉ một ít thôi nhé!
Nam Phong vừa cau mày khó nhọc nói, vừa thận trọng thò tay
vào túi lấy ra một viên kẹo sô-cô-la.
- Hả? - Đức Long trợn mắt - Một viên thì ăn đủ làm sao được?
- Không đủ à? Thế thì tớ cho thêm ít nữa.
Nam Phong vò đầu, rồi làm như phải quyết định một việc quan
trọng, lấy thêm một viên nữa, thực ra trong túi cậu còn nhiều lắm,
nhưng cậu tiếc.
- Ăn chả bõ dính răng. Thôi, tớ không ăn nữa.
Đức Long nói và giận dữ bỏ đi.
Nam Phong keo kiệt như thế, chả trách không ai muốn chia phần
cho cậu ấy là phải.
Nhớ lại hôm cô Lan đưa cả lớp đến xưởng chế tạo ô tô để tham
quan. Trước khi đi cô đã dặn:
- Ngày mai chúng ta cùng đi tham quan chứ không phải đi picnic,
bởi vậy mọi người đừng mang nhiều đồ ăn quá, chỉ cần mang bữa
trưa theo là đủ rồi.
Đến trường, thấy mọi người đều làm theo lời cô giáo dặn, mang
đồ ăn đủ cho bữa trưa, chỉ có Nam Phong là xách cả một ba lô thức
ăn đến.
Mọi người đến xưởng chế tạo ô tô xếp hàng rất ngay
ngắn và bắt đầu tham quan.
- Các em hãy lấy giấy và bút ra, vừa quan sát, vừa ghi chép nhé! Cô Lan dặn dò.
Thời gian buổi sáng nhanh chóng trôi qua, giờ ăn trưa đã đến.
Lúc này, Nam Phong phát hiện ra chiếc ba lô đựng đầy đồ ăn vặt của
mình đã biến mất. Thì ra trong giờ học, cậu một tay cầm bút, một tay
cầm giấy, không còn tay để xách ba lô nữa. Thế nên cậu cũng không
biết cái ba lô đã bị vứt ở chỗ nào.
- Không sao đâu, Đức Long và các bạn đều mang bữa trưa theo,
bảo họ chia cho mình một ít là được. - Nam Phong nghĩ thầm trong
bụng.
- Tiến Đạt, chia cho tớ nửa cái bánh mì nhé!
- Không được! Tớ chỉ có một cái thôi.
- Đức Long, cậu có hai cái hamburger, cho tớ một cái được
không?
- Không được đâu, mặc dù tớ rất gầy nhưng lại ăn khỏe lắm.
Nam Phong thất vọng. Cậu tự nhủ bạn tốt gì mà như vậy, xin một
ít thức ăn mà cũng không chịu!
Lúc Nam Phong đang cố chịu đựng cơn đói thì Đức Long và mấy
bạn khác vẫy tay gọi cậu lại, nói giọng đầy thần bí:
- Nam Phong, mau lại đây! Bọn tớ phát hiện ra một cái cây mọc
đầy đồ ăn này!
Đói tới mức hoa mày chóng mặt, nên khi nghe nói có đồ ăn là hai
mắt Nam Phong sáng lên, cậu chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức lao tới gốc
cây mà Đức Long và các bạn đứng ở đó. Ngẩng đầu nhìn lên, đúng
thật! Trên cây mọc đầy bánh bao, bánh quy và cả xúc xích nữa.
Nam Phong bất chấp tất cả, trèo lên cây hái bánh bao xuống để
ăn. Nhìn dáng vẻ như chết đói chết khát của cậu, mấy người bạn
thân không nhịn được cười, sau đó họ lần lượt hái thức ăn trên cây
xuống, cùng nhau ngồi ăn uống vui vẻ.
Lúc này, Nam Phong mới hiểu ra, chỗ thức ăn này là do Đức Long
bày trò treo lên cây, mọi người đang muốn cậu cùng chia sẻ đồ ăn!
Nghĩ lại hành động keo kiệt của mình trước đó, cậu thấy thật xấu hổ.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Một hôm, cáo mời hạc trắng tới ăn cơm, nhưng nó lại không
muốn chia sẻ món canh thịt ngon lành cho bạn. Thế là nó dùng một
chiếc đĩa nhỏ, đổ ít nước canh ra rồi nói: “Chị hạc trắng, đừng khách
sáo, chị ăn đi nhé!” Hạc trắng nhìn đĩa thức ăn vô cùng giận dữ, bởi
vì mỏ của nó vừa nhọn vừa dài, làm sao mà uống được nước thịt
trong cái đĩa. Nhưng con cáo thì ngoác cái miệng rộng của mình ra
uống sạch chỗ nước canh, lại còn giả bộ hỏi hạc trắng: “Chị ăn no rồi
sao? Canh tôi nấu có hợp khẩu vị chị không?”
Hạc trắng cười nói: “Cảm ơn bữa trưa của anh, mai tôi mời anh
tới nhà tôi ăn cơm nhé!” Con cáo đang chờ hạc trắng nói câu này, vội
vã đáp: “Được thôi, tôi nhất định sẽ đến.”
Cáo nghĩ bụng lần này tới nhà hạc trắng phải ăn nhiều một chút.
Thế là hôm sau, nó nhịn đói rồi đến nhà hạc trắng từ sớm để chờ
bữa cơm trưa. Cáo vừa tới nhà hạc trắng đã ngửi thấy mùi thơm của
cá, trong lòng thầm vui. Lúc sau, hạc trắng mang ra một cái bình cao
cổ đựng đầy cá và canh cá đặt trước mặt cáo, nói: “Anh cáo, ăn đi,
đừng khách sáo nhé!” Cái miệng bình bé xíu, cho dù làm thế nào cáo
cũng không thể cho miệng mình vào đó được. Nó đành giương mắt
lên nhìn hạc trắng thò mỏ vào uống từng ngụm nước canh.
Cuối cùng, cáo buồn bã cúi đầu, ôm bụng đói về nhà. Bởi không
chịu chia sẻ đồ ăn cho hạc trắng, nên cuối cùng cáo đã bị hạc trắng
dùng đúng phương thức đó để đối xử lại, hơn thế, cáo còn mất đi
một người bạn.
Trắc nghiệm tâm lý
Nếu bạn có một quả táo, mang chia cho một người bạn tốt, vậy
thì hai người sẽ cùng được ăn một quả táo rất ngon; nếu bạn có một
chuyện buồn phiền, bạn tâm sự với bạn bè, vậy thì phiền não của
bạn sẽ giảm bớt một nửa. Đây chính là sức mạnh của sự chia sẻ!
Nhưng chia sẻ không có nghĩa là đưa món đồ mình thích cho người
khác là xong. Chia sẻ cũng là một môn nghệ thuật mà bạn cần học
đấy nhé!
A
Tìm
hiểu
nhu
cầu
của
người
khác
Nếu bạn thân của bạn đang cần gấp một món đồ gì đó mà bạn lại
có, thì lúc này bạn nên lấy nó ra để chia sẻ! Tin rằng bạn thân của
bạn chắc chắn sẽ vui lắm đấy!
B
Giới
thiệu
thứ
mà
mình
thích
Nếu bạn có một món đồ mà bản thân mình rất thích, rất hy vọng
được người khác khẳng định, thì bạn đừng lo lắng việc khoe với
mọi người sẽ khiến nó bị hỏng hay không được khen ngợi! Hãy
dũng cảm giới thiệu nó cho mọi người, tin rằng mọi người sẽ sẵn
sàng chia sẻ niềm vui với bạn!
C
Cùng
gieo
hạt
giống
vui vẻ
Nếu bạn biết cách nào để mình vui vẻ, biết phương pháp nào để giải
tỏa nỗi buồn, biết cách nào để giữ sự lạc quan, thì bạn đừng quên
chia sẻ nó cho bạn bè. Cùng gieo hạt giống vui vẻ đi khắp nơi nhé!
...
...
Đề nghị
Trong cái đầu nhỏ thông minh của bạn còn điều gì đáng để chia sẻ
hoặc việc gì cần chú ý khi chia sẻ? Hãy viết ra giấy và chia sẻ niềm vui
cho nhiều người hơn, đó cũng là cách để giảm bớt nỗi buồn cho
mình đấy!
Tặng bạn hoa hồng, tay còn mùi hương.
Ngạn ngữ
Bạn có một suy nghĩ, tôi có một suy nghĩ, nếu chúng ta chia
sẻ cho nhau thì sẽ có được rất nhiều suy nghĩ mới.
Chia sẻ không có nghĩa là mất đi mà là đôi bên cùng có lợi,
là một việc rất đáng vui. Bạn chia sẻ với người khác thì người
khác cũng sẽ quan tâm và giúp đỡ bạn.
Trong đại gia đình của xã hội, mọi người quan tâm, yêu
thương, chăm sóc lẫn nhau sẽ khiến bạn cảm thấy ấm áp hơn
rất nhiều.
“Đề thi là của cô, còn điểm thi lại là của mình.” Nam Phong vừa
lẩm bẩm, vừa lôi quyển sách tiếng Anh trong ngăn kéo ra.
Tiết này là tiết tự học tiếng Anh, cô giáo tiếng Anh yêu cầu mọi
người ôn tập và học thuộc lại toàn bộ từ mới của bài học trước, bởi
sáng mai sẽ có bài thi nghe, viết. Còn một tuần nữa là sẽ thi học kỳ,
thầy cô giáo nào cũng giao nhiều bài tập, ai cũng nói là phải ôn tập
nhiều trước khi thi, cô giáo tiếng Anh cũng không ngoại lệ.
- Haiz... mệt quá đi mất!
Nam Phong mở quyển sách tiếng Anh ra, bắt đầu học thuộc từ
mới. Nhưng không chuyên tâm thì sao có thể học được đây! Những
chữ cái tiếng Anh chẳng khác nào những con kiến đang bò đi bò lại
trước mặt Nam Phong, cậu không thể nhập tâm vào được. Nửa tiếng
đồng hồ đã trôi qua mà Nam Phong chỉ nhớ được có 10 từ. Với tốc
độ "ốc sên" này, cho dù có thức cả đêm nay thì sáng mai cũng chẳng
thể nào thuộc hết được!
Nam Phong quay đầu sang nhìn Đức Long ngồi bên cạnh.Gương
mặt bình thường lúc nào cũng cười cợt của Đức Long giờ nhăn tít
lại, miệng lẩm bẩm học thuộc.
Nam Phong huých vào tay Đức Long một cái:
- Làm thế nào giờ? Ôn thi cuối kỳ khổ quá đi mất!
Đức Long gặp người cùng suy nghĩ với mình, lập tức đưa tay phải
ra, nắm chặt lấy tay Nam Phong:
- Đúng là tư tưởng lớn gặp nhau!
Hai người nhìn xung quanh, xem còn ai đồng tình với mình nữa
không.
Bước vào giai đoạn ôn thi học kỳ, không khí trong lớp trầm hẳn,
giờ tự học không có cô giáo quản lý mà các bạn vẫn tự giác chăm chỉ
học bài. Nhưng thi thoảng vẫn vang lên một hai tiếng thở dài ngao
ngán.
- He he! Xem ra ngoài hai cậu thì các bạn khác cũng đang buồn
rầu vì chuyện ôn thi cuối kỳ đấy! - Một cậu bạn nói.
Nam Phong và Đức Long nhìn nhau cười:
- Ha ha, xem ra những người cùng suy nghĩ với chúng ta không ít
đâu.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khẽ khàng vang lên phá vỡ sự yên
tĩnh của phòng học. Đức Long và Nam Phong lập tức quay sang, thì
ra là Thùy Dương và Thanh Giang đang trốn ở góc phòng, vừa cười
vừa hí hoáy viết gì đó.
- Thật quá đáng, là lớp trưởng mà trong giờ tự học lại không
gương mẫu - Đức Long bực bội nghĩ, rồi lớn tiếng nói:
- Thanh Giang, giờ tự học cậu không ôn bài mà lại ngồi nói
chuyện à?
Lớp trưởng Thanh Giang là người hoàn hảo đến mức tìm được
sai sót của bạn ấy không khác nào tìm kim đáy bể. Hôm nay, khó
khăn lắm mới bắt được cơ hội này, Đức Long đương nhiên không dễ
dàng bỏ qua.
- Tớ với Thùy Dương đều đang học từ mới tiếng Anh mà! Thanh
Giang giải thích.
Đức Long không tin lời Thanh Giang, cậu nói với giọng mỉa mai:
- Học từ mới mà lại cười sao? Ai tin cơ chứ!
Thanh Giang kiên nhẫn giải thích với Đức Long:
- Chăm chỉ học bài không có nghĩa là phải cắm mặt vào học, tớ
với Thùy Dương dùng trò chơi để học thuộc từ mới. Là thế này này.
Thanh Giang vừa nói vừa làm động tác với Thùy Dương. Thì ra
hai bạn đang chơi một trò chơi, trong cùng một khoảng thời gian, ai
nhớ được nhiều từ nhất thì người đó sẽ thắng và được làm tướng
quân, còn người thua sẽ phải làm lính, chịu sự sai bảo của tướng
quân. Chính nhờ phương pháp này mà hai bạn đã vui vẻ ôn tập được
quá nửa số từ mới.
- À, thì ra là thế! - Đức Long ngượng ngùng gãi đầu. Không khí
trầm lặng của lớp học lúc trước đã biến mất, các bạn cũng đua nhau
học theo cách này, hai người tạo thành một nhóm, hào hứng học
thuộc các từ mới tiếng Anh.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Dũng sĩ Sisyphus vì một việc nhỏ xúc phạm tới thần Zues nên đã
bị phạt, hàng ngày phải đẩy một tảng đá từ dưới chân núi lên đỉnh
núi. Nhưng tảng đá khổng lồ đó có hình tròn, mỗi lần lên tới đỉnh
núi là nó lại lăn xuống. Bởi vậy Sisyphus phải tiếp tục cuộc hành
trình hết ngày này qua ngày khác. Cuộc sống của chàng cứ lặp đi lặp
lại trong một chuỗi các hành động đơn điệu, khô khan đó.
Nhưng lâu dần, Sisyphus lại phát hiện ra niềm vui từ chính công
việc tưởng chừng vô vị này. Chàng phát hiện dưới sự tác động của
mình, hòn đá như đang hát lên một bản nhạc hoàn hảo. Chàng dũng
sĩ chìm đắm trong niềm hạnh phúc, không còn cảm thấy đau khổ
nữa. Và khi cuộc sống đã tràn đầy niềm vui thì một hôm, hòn đá
được đẩy lên đỉnh núi bị bất động, sức mạnh của lời nguyền đã hết
hiệu lực, Sisyphus cũng được giải phóng khỏi công việc khổ sai.
Sở dĩ Sisyphus được giải thoát khỏi sự trừng phạt này là vì chàng
đã phát hiện ra niềm vui từ những điều đơn điệu. Thực ra, học tập
cũng như vậy, chỉ cần chúng ta đối diện với nó bằng tâm lý tích cực,
thì sẽ có một ngày bạn phát hiện ra niềm vui từ việc học, sẽ gặt hái
được nhiều thành công hơn.
Mình nên làm thế nào?
Ngày nào cũng phải làm bài tập, chán thật đấy! Vì sao cứ phải
chép đi chép lại các từ mới nhỉ? Bực bội ghê cơ! Ai cứu tôi với…
Ha ha, bạn lạc hậu quá! Giờ chẳng còn ai nói việc học vô vị nữa.
Đó là bởi bạn chưa tìm được phương pháp học chính xác thôi!
Không tin hả? Vậy thì hãy xem việc học như thế này thú vị không
nhé.
Học thuộc từ mới tiếng Anh
Đừng lo việc bạn không nhớ được nhiều từ và những cách
phát âm phức tạp của chúng. Hãy thử đổi cách khác xem sao!
Chỉ cần tách các từ mới, bạn sẽ phát hiện ra nó dễ nhớ hơn rất
nhiều! Ví dụ: starfish (sao biển), chỉ cần chia từ này ra thành
hai từ là “star” và “fish” là bạn có thể nhớ được rồi: Một loài
sinh vật biển có hình dạng giống ngôi sao, đó chính là sao biển!
Như vậy là vừa dễ nhớ, vừa thú vị đúng không nào?
Học văn
Tớ sợ viết văn lắm, lần nào viết văn cũng không biết phải
bắt đầu từ đâu. Ha ha, nói cho bạn biết nhé, chỉ cần thường
xuyên quan sát và phát huy trí tưởng tượng của mình, bài văn
của bạn chắc chắn sẽ rất hay cho mà xem. Ví dụ, nếu bạn nhìn
vào bầu trời, bạn có thể nghĩ tới mây trắng, cầu vồng, còn có
thể tưởng tượng ra Ngọc hoàng đại đế, Hằng Nga, Tôn Ngộ
Không… nữa đấy!
Nhớ đơn vị toán học
Các đơn vị toán học quả thực khó nhớ! Nhưng không sao,
chúng ta có thể biến chúng thành một bài vè cho dễ nhớ. Dưới
đây là cách dùng các ngón tay để nhớ các đơn vị trong toán học
đấy:
Người một nhà
Người một nhà vô cùng thân thiết
Ông ngón út là mi li mét
Bố áp út là cen ti mét
Mẹ ngón giữa là đề xi mét
Anh ngón trỏ đích thị là mét
Em ngón cái là ki lô mét
Mỗi ngón tay cách 10 đơn vị.
Đề nghị
Bạn thấy học như vậy thật thú vị phải không? Hãy động não và
tìm ra phương pháp phù hợp hơn với bạn, để việc học trở nên vui
vẻ, nhẹ nhàng hơn nhé!
Đọc sách có thể mang lại cho con người niềm vui,
khả năng và sự sang trọng.
- Francis Bacon
Một bài toán giải cả ngày không xong, quả thực là
nản! Đã thế ngày nào cũng phải làm bài tập, học thuộc
từ mới… Trong quá trình học tập, chúng ta gặp rất
nhiều trở ngại, có những lúc còn cảm thấy vô cùng
khô khan, đơn điệu, từ đó ảnh hưởng tới hiệu quả học tập.
Thực ra, trong học tập có rất nhiều niềm vui, quan trọng là
chúng ta có phát hiện ra những niềm vui đó hay không. Ví dụ,
khi học từ mới, bạn có thể thông qua trò chơi để tăng cường trí
nhớ; các kiến thức lịch sử có thể trở thành một câu chuyện lịch
sử…
Chúng ta cần đối diện với vấn đề, học tập bằng thái độ tích
cực và có hành động cụ thể, cuối cùng chúng ta sẽ tìm được
niềm vui từ việc học.
Mấy hôm nay, Đức Long rất buồn. Bố thì đi công tác, mẹ lại bị
ngã trẹo chân.
- Haizz… không biết một mình mẹ đi bệnh viện lấy thuốc có được
không?
Đang là giờ học nhưng Đức Long rất lo lắng cho mẹ, không thể
tập trung được vào bài giảng.
Sáng nay, Đức Long định gọi điện thoại cho cô Lan xin phép nghỉ
học. Bố đi công tác, nhà chỉ còn cậu là con trai nên cậu định đưa mẹ
tới bệnh viện lấy thuốc. Nhưng mẹ kiên quyết không cho Đức Long
nghỉ học, mẹ nói một mình mẹ tới bệnh viện cũng được.
- Đức Long, nếu con xin nghỉ học thì mẹ không đến bệnh viện
nữa.
Để không ảnh hưởng tới việc học của Đức Long, mẹ đã dọa cậu
như vậy. Thấy mẹ nói thế, Đức Long cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhưng cậu vẫn nhanh trí nghĩ ra một cách.
Đức Long lấy ra một tờ giấy trắng, viết lên đó bằng mực đỏ:
“Người tốt bụng, xin hãy giúp đỡ mẹ cháu! Cháu cảm ơn!” Sau đó
cậu dùng băng dính hai mặt dán lên lưng mẹ nhân lúc mẹ không để
ýï.
“Reng, Reng…” Tiếng chuông lảnh lót vang lên cắt đứt dòng suy
nghĩ của Đức Long. Đã đến giờ tan học! Cậu vội vàng cất sách vở,
định tranh thủ giờ ngủ trưa về nhà nấu cơm cho mẹ.
- Đức Long, đi thôi! Đến cửa hàng bách hóa mua đồ cùng tớ! Cậu bạn thân Tiến Đạt gọi.
- Tớ không đi đâu, tớ phải về nhà!
- Về nhà? - Tiến Đạt mở to mắt xem chừng khó hiểu. - Nghỉ trưa
được có hai tiếng đồng hồ, cậu về nhà thì không còn thời gian ngủ
trưa nữa, chiều nay thi đấy!
- Mẹ tớ bị trẹo chân, tớ phải về nhà nấu bữa trưa cho mẹ. - Đức
Long nói xong bèn chạy đi.
Đức Long vào siêu thị, định bụng mua một ít sườn về nấu canh
cho mẹ. Bởi vì cậu nghe bác sĩ nói, người bị thương ở gân cốt thì
uống nhiều canh sườn sẽ tốt cho sức khỏe. Cậu định ngày nào cũng
nấu canh cho mẹ uống, cho tới khi nào chân mẹ khỏi hẳn thì thôi.
Mua được sườn rồi vẫn chưa được, còn phải học cách nấu canh
sườn nữa! Đức Long vò đầu, ngượng ngùng hỏi một cô đang xếp
hàng trước cậu:
- Cô ơi, cô có biết nấu canh sườn thế nào không? Mẹ cháu bị trẹo
chân, phải uống canh sườn.
- Chà, cháu đúng là một cậu bé có hiếu!
Cô khen ngợi Đức Long, rồi nói cho cậu biết bí quyết nấu món
canh này.
Trên đường từ siêu thị về nhà, Đức Long không nghĩ đến điều gì
khác, chỉ một lòng một dạ nghĩ về bí quyết nấu canh sườn. Miệng
cậu lẩm bẩm học thuộc, chỉ sợ mình quên mất.
Vừa về đến nhà, Đức Long đã lao ngay vào bếp nấu nướng, cậu
mệt đến nỗi toát hết cả mồ hôi. Nhưng trong lòng thì vui vẻ nghĩ:
- Bố không có nhà, mình vẫn có thể chăm sóc được mẹ.
Cuối cùng, món canh sườn cũng nấu xong, vừa thơm vừa mềm.
- Woa, thơm quá… Ngon thật! - Mẹ luôn miệng khen, mẹ thực sự
không tin cậu con trai nghịch ngợm của mình lại biết nấu canh.
- Mẹ thích ăn thì ngày nào con cũng nấu cho mẹ nhé! - Đức Long
quả quyết nói.
Sau đó, trong suốt thời gian chân mẹ đau, trưa nào cậu cũng về
nhà nấu canh sườn cho mẹ. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của cậu mà
mẹ đã bình phục rất nhanh.
- Thật là hiếm có, chân cô bị trẹo như vậy mà vài hôm đã khỏi rồi.
- Bác sĩ kiểm tra xong, kinh ngạc nói.
- Cũng nhờ cậu con trai hiếu thuận của tôi! - Mẹ xoa đầu Đức
Long, tự hào nói. - Suốt mấy ngày vừa rồi, ngày nào cháu cũng tranh
thủ về nhà buổi trưa để nấu canh sườn cho tôi ăn.
- Ồ! Thì ra là thế! Quả đúng là cậu bé hiếu thảo!
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Ngày xưa, hai vương quốc Kashi và Biti xảy ra chiến tranh liên
miên. Bên vương quốc Biti nhờ có một con voi có sức mạnh vô địch,
nên lần nào cũng đánh cho đội quân của Kashi thua tơi bời. Vậy là
quốc vương Kashi bèn hạ lệnh tìm kiếm voi khỏe trong cả nước.
Không lâu sau, có người phát hiện trên núi có một con voi. Quốc
vương biết tin lập tức phái quân đội đi và bắt được con voi đó về
cung. Trong lúc cao hứng, quốc vương bèn xây cho con voi một căn
nhà rất đẹp, dưới đất lót thảm mềm mại, cho nó ăn những món ăn
ngon nhất, còn mời người đánh đàn cho nó nghe, nhưng con voi vẫn
không có phản ứng gì.
Quốc vương Kashi vô cùng sốt ruột, bèn hỏi: “Vì sao ngươi không
chịu ăn uống gì?” Con voi nói: “Tôi ở đây được hưởng phúc, còn bố
mẹ tôi vẫn sống trong núi, mắt họ mù cả, vẫn phải chịu đói chịu khát.
Chỉ nghĩ đến đó là tôi đã buồn không ăn nổi rồi… Quốc vương, xin
ngài hãy thả tôi về để tôi làm tròn chữ hiếu với bố mẹ tôi! Sau này bố
mẹ tôi đi rồi, tôi sẽ quay lại đây hầu hạ ngài.”
Quốc vương Kashi nghe con voi nói xong, vừa cảm động vừa xấu
hổ, bèn thả nó về. Đồng thời còn ban lệnh rằng, mọi người đều phải
hiếu thuận với cha mẹ mình, nếu ai bất hiếu sẽ bị trừng phạt thích
đáng.
Vài năm sau, con voi quay về hoàng cung. Quốc vương Kashi vui
lắm, lập tức phái nó tấn công nước Biti. Nhưng voi lại khuyên quốc
vương nên dừng chiến tranh, để nó làm sứ giả hòa bình tới nước
Biti. Quả nhiên, con voi đã hóa giải được ân oán giữa hai nước, giúp
nhân dân hai nước được an cư lạc nghiệp.
Mình nên làm thế nào?
Trong Nhị thập tứ hiếu (24 câu chuyện hiếu thuận của Trung
Quốc xưa), Lưu Hằng (Hán Văn Đế) mỗi lần sắc thuốc xong cho
người mẹ bệnh nặng, đều nếm thử trước rồi mới bón cho mẹ uống;
Hoàng Hương và cha nương tựa vào nhau mà sống, ngày mùa hè,
chàng đích thân quạt mát cho cha; mùa đông, chàng lại dùng thân
thể mình sưởi ấm chăn cho cha… Những câu chuyện về họ truyền từ
đời này sang đời khác, đã trở thành những giai thoại.
Hiếu thuận với cha mẹ đã trở thành truyền thống đẹp đẽ của
nhân loại. Trong cuộc sống, rất nhiều việc làm nhỏ cũng có thể thể
hiện được sự hiếu thuận của chúng ta với cha mẹ. Vậy, chúng ta hãy
bắt đầu làm từ những việc nhỏ để thể hiện lòng hiếu thuận của mình
nhé!
Tớ có thể nhớ được sinh nhật của bố, mẹ và ông bà.
Bình thường tớ luôn chủ động giúp mẹ làm việc nhà.
Lần trước bố tớ bị đứt tay, tớ đã giúp bố băng lại và dặn bố bôi thuốc mỗi ngày!
Mỗi năm vào ngày tết của mẹ, tớ đều tự làm thiệp chúc mừng để
tặng mẹ, hơn nữa bình thường tớ cũng xoa bóp cho mẹ đấy!
Tớ thường đi tập thể dục với ông nội, còn trồng cây với ông nữa!
Bà nội tớ hát dân ca hay lắm, mặc dù tớ nghe không hiểu nhưng vẫn
cổ vũ bà.
Đề nghị
Bạn thì sao? Bạn có cách gì để thể hiện sự hiếu thuận với cha mẹ
không? Có cách gì để làm người lớn vui lòng không? Hãy cùng viết ra
nhé!
Lão ngô lão dĩ cập nhân chi lão
Ấ
Ấu ngô ấu dĩ cập nhân chi ấu.
- Mạnh Tử (Câu này nghĩa là: Tôn kính bậc cha anh của mình, từ đó tôn
kính bậc cha anh của người khác. Thương hàng con em của
mình, từ đó thương hàng con em của người khác.)
Chúng ta lớn khôn nhờ dòng sữa ngọt ngào của mẹ, học
bước đi trong sự cổ vũ động viên của cha mẹ; khi chúng ta bị
ốm, cha mẹ lo lắng không yên; khi đi học, chúng ta cũng tiêu
tốn không ít tâm huyết của cha mẹ. Chúng ta dần dần trưởng
thành trong sự quan tâm tận tình, chu đáo của cha mẹ như thế.
Sự quan tâm và yêu thương của cha mẹ là vô tư nhất, công
ơn dưỡng dục của cha mẹ chẳng bao giờ có thể trả hết được.
Cổ nhân nói: “Trong đạo đức, chữ hiếu đứng đầu”. Phải biết
yêu thương cha mẹ của mình thì mới có thể yêu thương được
đồng loại.
Bạn có nhớ ngày sinh nhật của cha mẹ không? Bạn có
thường giúp cha mẹ làm những việc trong khả năng của mình
không? Bình thường bạn có trao đổi, tâm sự với cha mẹ
không? Nếu chưa thì hãy hành động ngay từ bây giờ nhé!
“Vù…” Một thứ gì đó bay lướt qua mặt Thanh Giang. “Bụp” một
tiếng, nó rơi ngay vào thùng rác.
Thanh Giang nhìn lại, hóa ra là một cục pin. Cô bạn không nói lời
nào, vội vàng chạy lên, cho tay vào thùng rác, lục lọi giữa đống giấy
vụn và vỏ hoa quả, nhặt cục pin lên.
Đang là giờ giải lao, có bạn thì đùa nghịch trên hành lang, có bạn
thì chơi bóng trên sân vận động, chỉ còn lác đác vài người ở lại trong
lớp.
“Ai ném pin vào thùng rác nhỉ? Chắc chắn là một người trong lớp
rồi.” Thanh Giang cau mày, suy nghĩ nhanh trong đầu, nhìn khắp lớp
một lượt.
Tiến Đạt và Nam Phong hình như nhận ra tâm
trạng của Thanh Giang, vội vàng cầm sách lên
nói:
- Không phải bọn tớ đâu nhé, bọn tớ đọc sách
từ nãy đến giờ.
- Không phải họ thì là… - Thanh Giang vừa suy nghĩ vừa chuyển
ánh mắt, lúc này cô nhìn thấy Mạnh Cường.
- Không phải tớ, không phải tớ. - Mạnh Cường lắc đầu nguầy
nguậy. - Tớ đang tập viết từ mới nãy giờ.
Thanh Giang nhìn xuống quyển vở của Mạnh Cường, trên đó viết
chi chít những từ mới tiếng Anh.
- Mình không tin là mình không tìm ra “hung thủ”. Thật vô ý
thức, dám vứt pin lung tung! - Thanh Giang vừa giận dữ nghĩ, vừa
nhét cục pin vào túi mình.
- Reng… - Tiếng chuông báo giờ vào lớp đã vang
lên. Các bạn ùa vào lớp, vừa mới ngồi vào chỗ thì
bỗng dưng “vua nghịch ngợm” Đức Long chạy ào
vào, hét lớn:
- Nhìn này, tớ làm thành công bảng điện rồi!
Mọi người đều ngó đầu ra nhìn, Đức Long cầm bảng điện trong
tay, cái đèn nhỏ trên đó đang phát sáng.
- Woa, giỏi thật!
- Đức Long, cậu giỏi thật đấy!
Trong phút chốc, những tiếng tán thưởng vang lên khắp lớp, Đức
Long lại càng đắc ý.
- Đức Long, cho tớ xem một chút!
Đức Long ngẩng đầu lên nhìn. Haizz, thì ra cô bạn lớp trưởng
Thanh Giang cũng có hứng thú với kiệt tác của cậu? Quả là ngạc
nhiên!
- Cầm lấy. - Đức Long đắc ý nói.
Nhưng cậu chưa hết đắc ý thì đã nghe thấy giọng nói giận dữ của
Thanh Giang:
- Chính là cậu! Cuối cùng thì tớ cũng tìm được thủ phạm.
- Thế là sao? - Đức Long mở to mắt ngạc nhiên.
Đúng lúc đó thì cô Lan bước vào lớp, bắt đầu cho bài giảng mới.
- Hừ, sao gì? Tan học tớ sẽ tính sổ với cậu.
Thanh Giang quay đầu đi, nghiêm túc nghe giảng. Đức Long nghĩ
thầm trong lòng: “Rốt cuộc Thanh Giang định nói gì nhỉ?”
Buổi học cũng kết thúc, Đức Long nhảy dựng lên như lò xo, hét
lớn:
- Thanh Giang, cậu lại định làm gì tớ? Nói cho cậu biết, hôm nay
tớ chẳng làm việc gì đâu đấy!
Thanh Giang móc cục pin trong túi ra:
- Cục pin này có phải của cậu không?
- Đúng thế, nhưng nó hết pin rồi, tớ vứt đi, với lại tớ chắc chắn là
đã vứt vào thùng rác chứ có vứt lung tung đâu. Thế cũng sai à?
- Vứt rác vào thùng là đúng, nhưng vứt pin bừa bãi đương nhiên
là không đúng! Cậu có ý thức bảo vệ môi trường không vậy? - Thanh
Giang giận dữ nói.
- Để tớ giải thích cho. - “Vua thông minh” Hà Huy Tùng bắt đầu
lên tiếng. - Một cục pin tiểu bị chôn dưới đất sẽ khiến 1m2 đất quanh
đó mất giá trị sử dụng; một cục pin có thể làm ô nhiễm 600 nghìn lít
nước, tương đương với lượng nước của một người dùng trong cả
đời; nếu chôn pin cũ xuống đất cùng với rác thải sinh hoạt thì kim
loại nặng từ pin sẽ thẩm thấu vào đất, làm ô nhiễm mạch nước
ngầm…
- Đừng nói nữa, tớ sẽ ném nó vào thùng rác tái chế ngay đây. Đức Long vội vàng xua tay, cầm lại cục pin trong tay Thanh Giang,
mặt đỏ như gấc chín.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Ngày xửa ngày xưa, có một viên quan nhỏ mang văn kiện vào
kinh thành, dọc đường đi nghỉ tại một nhà trọ nhỏ.
Trong nhà trọ có một cái giếng, nước giếng vừa trong vừa ngọt.
Viên quan uống một ngụm nước giếng, cảm giác mệt mỏi tan biến
hết.
Sáng hôm sau, khi viên quan tới chuồng ngựa để dắt ngựa ra, thì
thấy trước mặt ngựa vẫn là một đống cỏ ăn còn thừa.
- Sao thế này? - Viên quan nhìn mãi xung quanh không thấy chỗ
nào có thể vứt rác được, chỉ có cái giếng.
- Thôi cứ vứt xuống giếng vậy, dù sao cũng chẳng ai nhìn thấy. Viên quan nghĩ vậy rồi tiện tay vứt đống cỏ thừa xuống giếng, sau đó
tiếp tục lên đường.
Khoảng một tháng sau, viên quan đã làm xong việc, trên đường
từ kinh thành trở về lại vào nghỉ quán trọ đó. Lần này như lần trước,
ông lại múc nước giếng lên uống. Nhưng vì trời tối nên không nhìn
rõ, uống phải một ngọn cỏ trong nước. Ngọn cỏ mắc lại ở cổ họng,
nuốt không xuống được, mà nhổ cũng không ra được. Viên quan
đáng thương bị nghẹt thở và mất mạng. Ông không ngờ rằng, đó
chính là ngọn cỏ mà lần trước ông đã vứt xuống giếng.
Bảo vệ nguồn nước quý giá, bảo vệ môi trường thân yêu là ý thức
mà mỗi người chúng ta đều phải có.
Khoảng một tháng sau, viên quan đã làm xong việc, trên đường
từ kinh thành trở về lại vào nghỉ quán trọ đó. Lần này như lần trước,
ông lại múc nước giếng lên uống. Nhưng vì trời tối nên không nhìn
rõ, uống phải một ngọn cỏ trong nước. Ngọn cỏ mắc lại ở cổ họng,
nuốt không xuống được, mà nhổ cũng không ra được. Viên quan
đáng thương bị nghẹt thở và mất mạng. Ông không ngờ rằng, đó
chính là ngọn cỏ mà lần trước ông đã vứt xuống giếng.
Trận chiến bảo vệ trái đất
Tuần trước, trường Đức Long phát động một cuộc thi vẽ tranh
“Dũng sĩ bảo vệ môi trường”, chúng ta hãy cùng xem tác phẩm của
Đức Long nhé.
Đề nghị
Để bảo vệ sức khỏe cho hành tinh xanh của chúng ta, hãy mau bắt
tay hành động! Chúng ta có thể vẽ tranh tuyên truyền như Đức Long
hoặc cuối tuần cùng cha mẹ tham gia hoạt động trồng cây xanh…
Tóm lại, hãy kêu gọi những người xung quanh cùng tham gia bảo vệ
môi trường, bảo vệ chính Trái đất xinh đẹp của chúng mình nhé!
Đừng quá chìm đắm vào chiến thắng cho rằng con
người đã chinh phục được tự nhiên. Chiến thắng tự
nhiên một lần, tự nhiên sẽ trả thù con người lại một
lần.
- Friedrich Engels
Lốc xoáy, sóng thần, ô nhiễm nước, ô nhiễm
không khí, biến đổi khí hậu… Các thảm họa tự nhiên
đang xảy ra liên tiếp, ảnh hưởng nghiêm trọng tới
cuộc sống của chúng ta. Chúng ta chỉ có một Trái đất,
bởi vậy bảo vệ Trái đất mà chúng ta đang sinh sống là
trách nhiệm của mọi người. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ
nhất để bảo vệ hành tinh xanh nhé: Khi vứt rác, chủ động phân
loại rác, tách riêng rác có thể tái chế và không thể tái chế; ra
ngoài ăn cơm, tự mang theo bát đũa, hạn chế sử dụng bát đũa
dùng một lần; rửa tay xong nhớ vặn chặt vòi nước, không tùy
tiện lãng phí nguồn nước… Chỉ với những hành động rất nhỏ
như vậy bạn cũng có thể giảm bớt nhiều gánh nặng cho môi
trường của Trái đất. Chúng ta hãy cùng hành động nhé!
- Nam Phong, đi ngủ thôi con, gần 10 rưỡi rồi. - Mẹ đẩy cửa
phòng vào, thúc giục. Nam Phong đang cắm cúi làm mô hình rất say
sưa. Nghe mẹ giục, cậu bé tỏ vẻ cáu kỉnh:
- Con đang làm mô hình, mẹ buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi ạ!
Mẹ thấy con trai nói vậy, lửa giận bốc lên:
- Nam Phong, đến giờ đi ngủ thì phải ngủ, nếu không ngày mai sẽ
không có sức để học được?
Thấy mẹ nổi giận, Nam Phong sợ hãi. Cậu vội vã cầm mô hình lên
cho vào ngăn kéo.
- Vâng ạ, con đi ngủ ngay đây.
Nói xong cậu đứng lên, phủi qua bụi dưới bàn chân rồi chui vào
chăn. Mẹ hài lòng gật đầu, vừa giúp cậu tắt đèn, vừa nói:
- Ngủ ngon, con trai!
- Chúc mẹ ngủ ngon! - Nam Phong co người
trong chăn, khóe miệng không che giấu nổi sự đắc
ý.
Mẹ vừa mới đi, Nam Phong đã bò dậy. Đầu tiên
cậu rón rén đi tới bên cánh cửa, ghé tai lắng nghe
động tĩnh ở bên ngoài: Mẹ kéo đôi dép lê đi ra
phòng khách, đèn phòng khách vụt tắt, sau đó mẹ lại đi vào phòng
ngủ, đóng cửa phòng lại. Căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.
- Oh yeah! - Nam Phong ...
01 Cây thần kỳ đầy thức ăn
02 Cách ghi nhớ đặc biệt
03 Món canh sườn thần kỳ
04 Cuộc chiến cục pin
05 Hành động “cái chăn”
06 Mất vị trí đầu
07 Không làm “chú nhím
nhỏ”
08 Phòng bếp bừa bộn của
Thanh Giang
09 Nhật ký "lên chức" của Đức Long (1)
10 Nhật ký "lên chức" của Đức Long (2)
11 Cách pha trà khéo léo
12 Bạn mới đến
13 Bài học của Tiến Đạt
14 Nóng nảy là ma quỷ
15 Vết bỏng trên miệng
16 Hứng thú là người
thầy tốt nhất
17 Học sinh ưu tú gặp
khó khăn
18 “Cóp” bài tập
19 “Mọt sách” chạy bền
20 Cáo già đội lốt cừu
non
21 “Tộc người mặt trăng”
22 500 nghìn trên đường
23 Tạm dừng ba giây
24 Dũng cảm bắt kẻ trộm
cây
25 Tại họa từ con chó
26 Bài học cho “ông vua đi muộn”
27 Bến sau, chân núi
Tớ muốn...
Con tàu Ước mơ xuất phát
Để trưởng thành không còn phiền não
“Tại sao các bạn lại không chơi với mình?”, “Mình có phải là đứa
trẻ rất tệ không?”, “Mình thực sự, thực sự rất ghét cậu ấy!”… Trời ơi!
Bao nhiêu là vấn đề! Làm trẻ con thật là khổ! Mình chỉ mong lớn
nhanh thôi!
Đừng lo lắng! Trốn tránh vấn đề không phải là biện pháp giải
quyết tốt nhất. Trên con đường trưởng thành chúng ta chắc chắn sẽ
gặp rất nhiều khó khăn, sẽ có lúc cảm thấy bực dọc, buồn bã, lo
lắng… Khi giở cuốn sách này, chúng ta sẽ phát hiện thấy đôi khi
mình rất giống với sự nghịch ngợm của Đức Long, có lúc lại nhỏ
nhen như Hà Huy Tùng, rồi lại là một cô bé hay làm nũng mẹ ở nhà
như Thanh Giang…
Nhưng chúng ta đừng thỏa hiệp, bởi chúng ta hoàn toàn không cô
đơn, những bạn cùng độ tuổi với chúng ta cũng gặp phải những vấn
đề khó khăn tương tự. Thế nên đừng buồn nhé! Chúng ta không phải
những đứa trẻ hư, tất cả những điều chúng ta tưởng chừng là tồi tệ
đều không có gì to tát cả, chúng ta sẽ học được rất nhiều kinh
nghiệm và bài học từ trong mỗi câu chuyện, điều này sẽ giúp ích rất
nhiều cho sự trưởng thành sau này.
Vậy, hãy cùng thưởng thức những câu chuyện thú vị trong cuốn
sách này nhé! Sự trải nghiệm cùng nhân vật chính có thể giúp chúng
ta hiểu rõ hơn những khó khăn trong cuộc sống, từ đó giúp chúng ta
rèn luyện và trưởng thành lành mạnh!
Lớp Đức Long có ba “vua”: Một là “vua thông minh” Hà Huy
Tùng; hai là "vua nghịch ngợm” Đức Long; và ba là "vua quà vặt”
Nam Phong.
Nam Phong được phong là “vua quà vặt” không phải không có lý
do đâu nhé. Đó là bởi trong túi cậu ấy lúc nào cũng có đủ các loại quà
vặt khác nhau; một túi thì đựng đầy kẹo sô-cô-la, một túi thì đựng
đầy hoa quả; một túi khác lại có thịt bò khô; một túi khác nữa thì
đựng đầy thạch… Bạn đi qua người cậu ấy chẳng khác nào đi qua
một cửa hàng bánh kẹo, sẽ ngửi thấy nhiều mùi rất thơm.
Mặc dù Nam Phong có rất nhiều quà vặt nhưng cậu ấy lại chẳng
bao giờ cho các bạn cùng lớp. Muốn Nam Phong vui vẻ bỏ đồ ăn của
mình chia cho mọi người thì đúng là khó hơn lên trời, ngay cả bạn
thân của cậu ấy là Đức Long cũng không ngoại lệ.
- Nam Phong, cho tớ xin một ít sô-cô-la.
- Được rồi, nhưng chỉ một ít thôi nhé!
Nam Phong vừa cau mày khó nhọc nói, vừa thận trọng thò tay
vào túi lấy ra một viên kẹo sô-cô-la.
- Hả? - Đức Long trợn mắt - Một viên thì ăn đủ làm sao được?
- Không đủ à? Thế thì tớ cho thêm ít nữa.
Nam Phong vò đầu, rồi làm như phải quyết định một việc quan
trọng, lấy thêm một viên nữa, thực ra trong túi cậu còn nhiều lắm,
nhưng cậu tiếc.
- Ăn chả bõ dính răng. Thôi, tớ không ăn nữa.
Đức Long nói và giận dữ bỏ đi.
Nam Phong keo kiệt như thế, chả trách không ai muốn chia phần
cho cậu ấy là phải.
Nhớ lại hôm cô Lan đưa cả lớp đến xưởng chế tạo ô tô để tham
quan. Trước khi đi cô đã dặn:
- Ngày mai chúng ta cùng đi tham quan chứ không phải đi picnic,
bởi vậy mọi người đừng mang nhiều đồ ăn quá, chỉ cần mang bữa
trưa theo là đủ rồi.
Đến trường, thấy mọi người đều làm theo lời cô giáo dặn, mang
đồ ăn đủ cho bữa trưa, chỉ có Nam Phong là xách cả một ba lô thức
ăn đến.
Mọi người đến xưởng chế tạo ô tô xếp hàng rất ngay
ngắn và bắt đầu tham quan.
- Các em hãy lấy giấy và bút ra, vừa quan sát, vừa ghi chép nhé! Cô Lan dặn dò.
Thời gian buổi sáng nhanh chóng trôi qua, giờ ăn trưa đã đến.
Lúc này, Nam Phong phát hiện ra chiếc ba lô đựng đầy đồ ăn vặt của
mình đã biến mất. Thì ra trong giờ học, cậu một tay cầm bút, một tay
cầm giấy, không còn tay để xách ba lô nữa. Thế nên cậu cũng không
biết cái ba lô đã bị vứt ở chỗ nào.
- Không sao đâu, Đức Long và các bạn đều mang bữa trưa theo,
bảo họ chia cho mình một ít là được. - Nam Phong nghĩ thầm trong
bụng.
- Tiến Đạt, chia cho tớ nửa cái bánh mì nhé!
- Không được! Tớ chỉ có một cái thôi.
- Đức Long, cậu có hai cái hamburger, cho tớ một cái được
không?
- Không được đâu, mặc dù tớ rất gầy nhưng lại ăn khỏe lắm.
Nam Phong thất vọng. Cậu tự nhủ bạn tốt gì mà như vậy, xin một
ít thức ăn mà cũng không chịu!
Lúc Nam Phong đang cố chịu đựng cơn đói thì Đức Long và mấy
bạn khác vẫy tay gọi cậu lại, nói giọng đầy thần bí:
- Nam Phong, mau lại đây! Bọn tớ phát hiện ra một cái cây mọc
đầy đồ ăn này!
Đói tới mức hoa mày chóng mặt, nên khi nghe nói có đồ ăn là hai
mắt Nam Phong sáng lên, cậu chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức lao tới gốc
cây mà Đức Long và các bạn đứng ở đó. Ngẩng đầu nhìn lên, đúng
thật! Trên cây mọc đầy bánh bao, bánh quy và cả xúc xích nữa.
Nam Phong bất chấp tất cả, trèo lên cây hái bánh bao xuống để
ăn. Nhìn dáng vẻ như chết đói chết khát của cậu, mấy người bạn
thân không nhịn được cười, sau đó họ lần lượt hái thức ăn trên cây
xuống, cùng nhau ngồi ăn uống vui vẻ.
Lúc này, Nam Phong mới hiểu ra, chỗ thức ăn này là do Đức Long
bày trò treo lên cây, mọi người đang muốn cậu cùng chia sẻ đồ ăn!
Nghĩ lại hành động keo kiệt của mình trước đó, cậu thấy thật xấu hổ.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Một hôm, cáo mời hạc trắng tới ăn cơm, nhưng nó lại không
muốn chia sẻ món canh thịt ngon lành cho bạn. Thế là nó dùng một
chiếc đĩa nhỏ, đổ ít nước canh ra rồi nói: “Chị hạc trắng, đừng khách
sáo, chị ăn đi nhé!” Hạc trắng nhìn đĩa thức ăn vô cùng giận dữ, bởi
vì mỏ của nó vừa nhọn vừa dài, làm sao mà uống được nước thịt
trong cái đĩa. Nhưng con cáo thì ngoác cái miệng rộng của mình ra
uống sạch chỗ nước canh, lại còn giả bộ hỏi hạc trắng: “Chị ăn no rồi
sao? Canh tôi nấu có hợp khẩu vị chị không?”
Hạc trắng cười nói: “Cảm ơn bữa trưa của anh, mai tôi mời anh
tới nhà tôi ăn cơm nhé!” Con cáo đang chờ hạc trắng nói câu này, vội
vã đáp: “Được thôi, tôi nhất định sẽ đến.”
Cáo nghĩ bụng lần này tới nhà hạc trắng phải ăn nhiều một chút.
Thế là hôm sau, nó nhịn đói rồi đến nhà hạc trắng từ sớm để chờ
bữa cơm trưa. Cáo vừa tới nhà hạc trắng đã ngửi thấy mùi thơm của
cá, trong lòng thầm vui. Lúc sau, hạc trắng mang ra một cái bình cao
cổ đựng đầy cá và canh cá đặt trước mặt cáo, nói: “Anh cáo, ăn đi,
đừng khách sáo nhé!” Cái miệng bình bé xíu, cho dù làm thế nào cáo
cũng không thể cho miệng mình vào đó được. Nó đành giương mắt
lên nhìn hạc trắng thò mỏ vào uống từng ngụm nước canh.
Cuối cùng, cáo buồn bã cúi đầu, ôm bụng đói về nhà. Bởi không
chịu chia sẻ đồ ăn cho hạc trắng, nên cuối cùng cáo đã bị hạc trắng
dùng đúng phương thức đó để đối xử lại, hơn thế, cáo còn mất đi
một người bạn.
Trắc nghiệm tâm lý
Nếu bạn có một quả táo, mang chia cho một người bạn tốt, vậy
thì hai người sẽ cùng được ăn một quả táo rất ngon; nếu bạn có một
chuyện buồn phiền, bạn tâm sự với bạn bè, vậy thì phiền não của
bạn sẽ giảm bớt một nửa. Đây chính là sức mạnh của sự chia sẻ!
Nhưng chia sẻ không có nghĩa là đưa món đồ mình thích cho người
khác là xong. Chia sẻ cũng là một môn nghệ thuật mà bạn cần học
đấy nhé!
A
Tìm
hiểu
nhu
cầu
của
người
khác
Nếu bạn thân của bạn đang cần gấp một món đồ gì đó mà bạn lại
có, thì lúc này bạn nên lấy nó ra để chia sẻ! Tin rằng bạn thân của
bạn chắc chắn sẽ vui lắm đấy!
B
Giới
thiệu
thứ
mà
mình
thích
Nếu bạn có một món đồ mà bản thân mình rất thích, rất hy vọng
được người khác khẳng định, thì bạn đừng lo lắng việc khoe với
mọi người sẽ khiến nó bị hỏng hay không được khen ngợi! Hãy
dũng cảm giới thiệu nó cho mọi người, tin rằng mọi người sẽ sẵn
sàng chia sẻ niềm vui với bạn!
C
Cùng
gieo
hạt
giống
vui vẻ
Nếu bạn biết cách nào để mình vui vẻ, biết phương pháp nào để giải
tỏa nỗi buồn, biết cách nào để giữ sự lạc quan, thì bạn đừng quên
chia sẻ nó cho bạn bè. Cùng gieo hạt giống vui vẻ đi khắp nơi nhé!
...
...
Đề nghị
Trong cái đầu nhỏ thông minh của bạn còn điều gì đáng để chia sẻ
hoặc việc gì cần chú ý khi chia sẻ? Hãy viết ra giấy và chia sẻ niềm vui
cho nhiều người hơn, đó cũng là cách để giảm bớt nỗi buồn cho
mình đấy!
Tặng bạn hoa hồng, tay còn mùi hương.
Ngạn ngữ
Bạn có một suy nghĩ, tôi có một suy nghĩ, nếu chúng ta chia
sẻ cho nhau thì sẽ có được rất nhiều suy nghĩ mới.
Chia sẻ không có nghĩa là mất đi mà là đôi bên cùng có lợi,
là một việc rất đáng vui. Bạn chia sẻ với người khác thì người
khác cũng sẽ quan tâm và giúp đỡ bạn.
Trong đại gia đình của xã hội, mọi người quan tâm, yêu
thương, chăm sóc lẫn nhau sẽ khiến bạn cảm thấy ấm áp hơn
rất nhiều.
“Đề thi là của cô, còn điểm thi lại là của mình.” Nam Phong vừa
lẩm bẩm, vừa lôi quyển sách tiếng Anh trong ngăn kéo ra.
Tiết này là tiết tự học tiếng Anh, cô giáo tiếng Anh yêu cầu mọi
người ôn tập và học thuộc lại toàn bộ từ mới của bài học trước, bởi
sáng mai sẽ có bài thi nghe, viết. Còn một tuần nữa là sẽ thi học kỳ,
thầy cô giáo nào cũng giao nhiều bài tập, ai cũng nói là phải ôn tập
nhiều trước khi thi, cô giáo tiếng Anh cũng không ngoại lệ.
- Haiz... mệt quá đi mất!
Nam Phong mở quyển sách tiếng Anh ra, bắt đầu học thuộc từ
mới. Nhưng không chuyên tâm thì sao có thể học được đây! Những
chữ cái tiếng Anh chẳng khác nào những con kiến đang bò đi bò lại
trước mặt Nam Phong, cậu không thể nhập tâm vào được. Nửa tiếng
đồng hồ đã trôi qua mà Nam Phong chỉ nhớ được có 10 từ. Với tốc
độ "ốc sên" này, cho dù có thức cả đêm nay thì sáng mai cũng chẳng
thể nào thuộc hết được!
Nam Phong quay đầu sang nhìn Đức Long ngồi bên cạnh.Gương
mặt bình thường lúc nào cũng cười cợt của Đức Long giờ nhăn tít
lại, miệng lẩm bẩm học thuộc.
Nam Phong huých vào tay Đức Long một cái:
- Làm thế nào giờ? Ôn thi cuối kỳ khổ quá đi mất!
Đức Long gặp người cùng suy nghĩ với mình, lập tức đưa tay phải
ra, nắm chặt lấy tay Nam Phong:
- Đúng là tư tưởng lớn gặp nhau!
Hai người nhìn xung quanh, xem còn ai đồng tình với mình nữa
không.
Bước vào giai đoạn ôn thi học kỳ, không khí trong lớp trầm hẳn,
giờ tự học không có cô giáo quản lý mà các bạn vẫn tự giác chăm chỉ
học bài. Nhưng thi thoảng vẫn vang lên một hai tiếng thở dài ngao
ngán.
- He he! Xem ra ngoài hai cậu thì các bạn khác cũng đang buồn
rầu vì chuyện ôn thi cuối kỳ đấy! - Một cậu bạn nói.
Nam Phong và Đức Long nhìn nhau cười:
- Ha ha, xem ra những người cùng suy nghĩ với chúng ta không ít
đâu.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khẽ khàng vang lên phá vỡ sự yên
tĩnh của phòng học. Đức Long và Nam Phong lập tức quay sang, thì
ra là Thùy Dương và Thanh Giang đang trốn ở góc phòng, vừa cười
vừa hí hoáy viết gì đó.
- Thật quá đáng, là lớp trưởng mà trong giờ tự học lại không
gương mẫu - Đức Long bực bội nghĩ, rồi lớn tiếng nói:
- Thanh Giang, giờ tự học cậu không ôn bài mà lại ngồi nói
chuyện à?
Lớp trưởng Thanh Giang là người hoàn hảo đến mức tìm được
sai sót của bạn ấy không khác nào tìm kim đáy bể. Hôm nay, khó
khăn lắm mới bắt được cơ hội này, Đức Long đương nhiên không dễ
dàng bỏ qua.
- Tớ với Thùy Dương đều đang học từ mới tiếng Anh mà! Thanh
Giang giải thích.
Đức Long không tin lời Thanh Giang, cậu nói với giọng mỉa mai:
- Học từ mới mà lại cười sao? Ai tin cơ chứ!
Thanh Giang kiên nhẫn giải thích với Đức Long:
- Chăm chỉ học bài không có nghĩa là phải cắm mặt vào học, tớ
với Thùy Dương dùng trò chơi để học thuộc từ mới. Là thế này này.
Thanh Giang vừa nói vừa làm động tác với Thùy Dương. Thì ra
hai bạn đang chơi một trò chơi, trong cùng một khoảng thời gian, ai
nhớ được nhiều từ nhất thì người đó sẽ thắng và được làm tướng
quân, còn người thua sẽ phải làm lính, chịu sự sai bảo của tướng
quân. Chính nhờ phương pháp này mà hai bạn đã vui vẻ ôn tập được
quá nửa số từ mới.
- À, thì ra là thế! - Đức Long ngượng ngùng gãi đầu. Không khí
trầm lặng của lớp học lúc trước đã biến mất, các bạn cũng đua nhau
học theo cách này, hai người tạo thành một nhóm, hào hứng học
thuộc các từ mới tiếng Anh.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Dũng sĩ Sisyphus vì một việc nhỏ xúc phạm tới thần Zues nên đã
bị phạt, hàng ngày phải đẩy một tảng đá từ dưới chân núi lên đỉnh
núi. Nhưng tảng đá khổng lồ đó có hình tròn, mỗi lần lên tới đỉnh
núi là nó lại lăn xuống. Bởi vậy Sisyphus phải tiếp tục cuộc hành
trình hết ngày này qua ngày khác. Cuộc sống của chàng cứ lặp đi lặp
lại trong một chuỗi các hành động đơn điệu, khô khan đó.
Nhưng lâu dần, Sisyphus lại phát hiện ra niềm vui từ chính công
việc tưởng chừng vô vị này. Chàng phát hiện dưới sự tác động của
mình, hòn đá như đang hát lên một bản nhạc hoàn hảo. Chàng dũng
sĩ chìm đắm trong niềm hạnh phúc, không còn cảm thấy đau khổ
nữa. Và khi cuộc sống đã tràn đầy niềm vui thì một hôm, hòn đá
được đẩy lên đỉnh núi bị bất động, sức mạnh của lời nguyền đã hết
hiệu lực, Sisyphus cũng được giải phóng khỏi công việc khổ sai.
Sở dĩ Sisyphus được giải thoát khỏi sự trừng phạt này là vì chàng
đã phát hiện ra niềm vui từ những điều đơn điệu. Thực ra, học tập
cũng như vậy, chỉ cần chúng ta đối diện với nó bằng tâm lý tích cực,
thì sẽ có một ngày bạn phát hiện ra niềm vui từ việc học, sẽ gặt hái
được nhiều thành công hơn.
Mình nên làm thế nào?
Ngày nào cũng phải làm bài tập, chán thật đấy! Vì sao cứ phải
chép đi chép lại các từ mới nhỉ? Bực bội ghê cơ! Ai cứu tôi với…
Ha ha, bạn lạc hậu quá! Giờ chẳng còn ai nói việc học vô vị nữa.
Đó là bởi bạn chưa tìm được phương pháp học chính xác thôi!
Không tin hả? Vậy thì hãy xem việc học như thế này thú vị không
nhé.
Học thuộc từ mới tiếng Anh
Đừng lo việc bạn không nhớ được nhiều từ và những cách
phát âm phức tạp của chúng. Hãy thử đổi cách khác xem sao!
Chỉ cần tách các từ mới, bạn sẽ phát hiện ra nó dễ nhớ hơn rất
nhiều! Ví dụ: starfish (sao biển), chỉ cần chia từ này ra thành
hai từ là “star” và “fish” là bạn có thể nhớ được rồi: Một loài
sinh vật biển có hình dạng giống ngôi sao, đó chính là sao biển!
Như vậy là vừa dễ nhớ, vừa thú vị đúng không nào?
Học văn
Tớ sợ viết văn lắm, lần nào viết văn cũng không biết phải
bắt đầu từ đâu. Ha ha, nói cho bạn biết nhé, chỉ cần thường
xuyên quan sát và phát huy trí tưởng tượng của mình, bài văn
của bạn chắc chắn sẽ rất hay cho mà xem. Ví dụ, nếu bạn nhìn
vào bầu trời, bạn có thể nghĩ tới mây trắng, cầu vồng, còn có
thể tưởng tượng ra Ngọc hoàng đại đế, Hằng Nga, Tôn Ngộ
Không… nữa đấy!
Nhớ đơn vị toán học
Các đơn vị toán học quả thực khó nhớ! Nhưng không sao,
chúng ta có thể biến chúng thành một bài vè cho dễ nhớ. Dưới
đây là cách dùng các ngón tay để nhớ các đơn vị trong toán học
đấy:
Người một nhà
Người một nhà vô cùng thân thiết
Ông ngón út là mi li mét
Bố áp út là cen ti mét
Mẹ ngón giữa là đề xi mét
Anh ngón trỏ đích thị là mét
Em ngón cái là ki lô mét
Mỗi ngón tay cách 10 đơn vị.
Đề nghị
Bạn thấy học như vậy thật thú vị phải không? Hãy động não và
tìm ra phương pháp phù hợp hơn với bạn, để việc học trở nên vui
vẻ, nhẹ nhàng hơn nhé!
Đọc sách có thể mang lại cho con người niềm vui,
khả năng và sự sang trọng.
- Francis Bacon
Một bài toán giải cả ngày không xong, quả thực là
nản! Đã thế ngày nào cũng phải làm bài tập, học thuộc
từ mới… Trong quá trình học tập, chúng ta gặp rất
nhiều trở ngại, có những lúc còn cảm thấy vô cùng
khô khan, đơn điệu, từ đó ảnh hưởng tới hiệu quả học tập.
Thực ra, trong học tập có rất nhiều niềm vui, quan trọng là
chúng ta có phát hiện ra những niềm vui đó hay không. Ví dụ,
khi học từ mới, bạn có thể thông qua trò chơi để tăng cường trí
nhớ; các kiến thức lịch sử có thể trở thành một câu chuyện lịch
sử…
Chúng ta cần đối diện với vấn đề, học tập bằng thái độ tích
cực và có hành động cụ thể, cuối cùng chúng ta sẽ tìm được
niềm vui từ việc học.
Mấy hôm nay, Đức Long rất buồn. Bố thì đi công tác, mẹ lại bị
ngã trẹo chân.
- Haizz… không biết một mình mẹ đi bệnh viện lấy thuốc có được
không?
Đang là giờ học nhưng Đức Long rất lo lắng cho mẹ, không thể
tập trung được vào bài giảng.
Sáng nay, Đức Long định gọi điện thoại cho cô Lan xin phép nghỉ
học. Bố đi công tác, nhà chỉ còn cậu là con trai nên cậu định đưa mẹ
tới bệnh viện lấy thuốc. Nhưng mẹ kiên quyết không cho Đức Long
nghỉ học, mẹ nói một mình mẹ tới bệnh viện cũng được.
- Đức Long, nếu con xin nghỉ học thì mẹ không đến bệnh viện
nữa.
Để không ảnh hưởng tới việc học của Đức Long, mẹ đã dọa cậu
như vậy. Thấy mẹ nói thế, Đức Long cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhưng cậu vẫn nhanh trí nghĩ ra một cách.
Đức Long lấy ra một tờ giấy trắng, viết lên đó bằng mực đỏ:
“Người tốt bụng, xin hãy giúp đỡ mẹ cháu! Cháu cảm ơn!” Sau đó
cậu dùng băng dính hai mặt dán lên lưng mẹ nhân lúc mẹ không để
ýï.
“Reng, Reng…” Tiếng chuông lảnh lót vang lên cắt đứt dòng suy
nghĩ của Đức Long. Đã đến giờ tan học! Cậu vội vàng cất sách vở,
định tranh thủ giờ ngủ trưa về nhà nấu cơm cho mẹ.
- Đức Long, đi thôi! Đến cửa hàng bách hóa mua đồ cùng tớ! Cậu bạn thân Tiến Đạt gọi.
- Tớ không đi đâu, tớ phải về nhà!
- Về nhà? - Tiến Đạt mở to mắt xem chừng khó hiểu. - Nghỉ trưa
được có hai tiếng đồng hồ, cậu về nhà thì không còn thời gian ngủ
trưa nữa, chiều nay thi đấy!
- Mẹ tớ bị trẹo chân, tớ phải về nhà nấu bữa trưa cho mẹ. - Đức
Long nói xong bèn chạy đi.
Đức Long vào siêu thị, định bụng mua một ít sườn về nấu canh
cho mẹ. Bởi vì cậu nghe bác sĩ nói, người bị thương ở gân cốt thì
uống nhiều canh sườn sẽ tốt cho sức khỏe. Cậu định ngày nào cũng
nấu canh cho mẹ uống, cho tới khi nào chân mẹ khỏi hẳn thì thôi.
Mua được sườn rồi vẫn chưa được, còn phải học cách nấu canh
sườn nữa! Đức Long vò đầu, ngượng ngùng hỏi một cô đang xếp
hàng trước cậu:
- Cô ơi, cô có biết nấu canh sườn thế nào không? Mẹ cháu bị trẹo
chân, phải uống canh sườn.
- Chà, cháu đúng là một cậu bé có hiếu!
Cô khen ngợi Đức Long, rồi nói cho cậu biết bí quyết nấu món
canh này.
Trên đường từ siêu thị về nhà, Đức Long không nghĩ đến điều gì
khác, chỉ một lòng một dạ nghĩ về bí quyết nấu canh sườn. Miệng
cậu lẩm bẩm học thuộc, chỉ sợ mình quên mất.
Vừa về đến nhà, Đức Long đã lao ngay vào bếp nấu nướng, cậu
mệt đến nỗi toát hết cả mồ hôi. Nhưng trong lòng thì vui vẻ nghĩ:
- Bố không có nhà, mình vẫn có thể chăm sóc được mẹ.
Cuối cùng, món canh sườn cũng nấu xong, vừa thơm vừa mềm.
- Woa, thơm quá… Ngon thật! - Mẹ luôn miệng khen, mẹ thực sự
không tin cậu con trai nghịch ngợm của mình lại biết nấu canh.
- Mẹ thích ăn thì ngày nào con cũng nấu cho mẹ nhé! - Đức Long
quả quyết nói.
Sau đó, trong suốt thời gian chân mẹ đau, trưa nào cậu cũng về
nhà nấu canh sườn cho mẹ. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của cậu mà
mẹ đã bình phục rất nhanh.
- Thật là hiếm có, chân cô bị trẹo như vậy mà vài hôm đã khỏi rồi.
- Bác sĩ kiểm tra xong, kinh ngạc nói.
- Cũng nhờ cậu con trai hiếu thuận của tôi! - Mẹ xoa đầu Đức
Long, tự hào nói. - Suốt mấy ngày vừa rồi, ngày nào cháu cũng tranh
thủ về nhà buổi trưa để nấu canh sườn cho tôi ăn.
- Ồ! Thì ra là thế! Quả đúng là cậu bé hiếu thảo!
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Ngày xưa, hai vương quốc Kashi và Biti xảy ra chiến tranh liên
miên. Bên vương quốc Biti nhờ có một con voi có sức mạnh vô địch,
nên lần nào cũng đánh cho đội quân của Kashi thua tơi bời. Vậy là
quốc vương Kashi bèn hạ lệnh tìm kiếm voi khỏe trong cả nước.
Không lâu sau, có người phát hiện trên núi có một con voi. Quốc
vương biết tin lập tức phái quân đội đi và bắt được con voi đó về
cung. Trong lúc cao hứng, quốc vương bèn xây cho con voi một căn
nhà rất đẹp, dưới đất lót thảm mềm mại, cho nó ăn những món ăn
ngon nhất, còn mời người đánh đàn cho nó nghe, nhưng con voi vẫn
không có phản ứng gì.
Quốc vương Kashi vô cùng sốt ruột, bèn hỏi: “Vì sao ngươi không
chịu ăn uống gì?” Con voi nói: “Tôi ở đây được hưởng phúc, còn bố
mẹ tôi vẫn sống trong núi, mắt họ mù cả, vẫn phải chịu đói chịu khát.
Chỉ nghĩ đến đó là tôi đã buồn không ăn nổi rồi… Quốc vương, xin
ngài hãy thả tôi về để tôi làm tròn chữ hiếu với bố mẹ tôi! Sau này bố
mẹ tôi đi rồi, tôi sẽ quay lại đây hầu hạ ngài.”
Quốc vương Kashi nghe con voi nói xong, vừa cảm động vừa xấu
hổ, bèn thả nó về. Đồng thời còn ban lệnh rằng, mọi người đều phải
hiếu thuận với cha mẹ mình, nếu ai bất hiếu sẽ bị trừng phạt thích
đáng.
Vài năm sau, con voi quay về hoàng cung. Quốc vương Kashi vui
lắm, lập tức phái nó tấn công nước Biti. Nhưng voi lại khuyên quốc
vương nên dừng chiến tranh, để nó làm sứ giả hòa bình tới nước
Biti. Quả nhiên, con voi đã hóa giải được ân oán giữa hai nước, giúp
nhân dân hai nước được an cư lạc nghiệp.
Mình nên làm thế nào?
Trong Nhị thập tứ hiếu (24 câu chuyện hiếu thuận của Trung
Quốc xưa), Lưu Hằng (Hán Văn Đế) mỗi lần sắc thuốc xong cho
người mẹ bệnh nặng, đều nếm thử trước rồi mới bón cho mẹ uống;
Hoàng Hương và cha nương tựa vào nhau mà sống, ngày mùa hè,
chàng đích thân quạt mát cho cha; mùa đông, chàng lại dùng thân
thể mình sưởi ấm chăn cho cha… Những câu chuyện về họ truyền từ
đời này sang đời khác, đã trở thành những giai thoại.
Hiếu thuận với cha mẹ đã trở thành truyền thống đẹp đẽ của
nhân loại. Trong cuộc sống, rất nhiều việc làm nhỏ cũng có thể thể
hiện được sự hiếu thuận của chúng ta với cha mẹ. Vậy, chúng ta hãy
bắt đầu làm từ những việc nhỏ để thể hiện lòng hiếu thuận của mình
nhé!
Tớ có thể nhớ được sinh nhật của bố, mẹ và ông bà.
Bình thường tớ luôn chủ động giúp mẹ làm việc nhà.
Lần trước bố tớ bị đứt tay, tớ đã giúp bố băng lại và dặn bố bôi thuốc mỗi ngày!
Mỗi năm vào ngày tết của mẹ, tớ đều tự làm thiệp chúc mừng để
tặng mẹ, hơn nữa bình thường tớ cũng xoa bóp cho mẹ đấy!
Tớ thường đi tập thể dục với ông nội, còn trồng cây với ông nữa!
Bà nội tớ hát dân ca hay lắm, mặc dù tớ nghe không hiểu nhưng vẫn
cổ vũ bà.
Đề nghị
Bạn thì sao? Bạn có cách gì để thể hiện sự hiếu thuận với cha mẹ
không? Có cách gì để làm người lớn vui lòng không? Hãy cùng viết ra
nhé!
Lão ngô lão dĩ cập nhân chi lão
Ấ
Ấu ngô ấu dĩ cập nhân chi ấu.
- Mạnh Tử (Câu này nghĩa là: Tôn kính bậc cha anh của mình, từ đó tôn
kính bậc cha anh của người khác. Thương hàng con em của
mình, từ đó thương hàng con em của người khác.)
Chúng ta lớn khôn nhờ dòng sữa ngọt ngào của mẹ, học
bước đi trong sự cổ vũ động viên của cha mẹ; khi chúng ta bị
ốm, cha mẹ lo lắng không yên; khi đi học, chúng ta cũng tiêu
tốn không ít tâm huyết của cha mẹ. Chúng ta dần dần trưởng
thành trong sự quan tâm tận tình, chu đáo của cha mẹ như thế.
Sự quan tâm và yêu thương của cha mẹ là vô tư nhất, công
ơn dưỡng dục của cha mẹ chẳng bao giờ có thể trả hết được.
Cổ nhân nói: “Trong đạo đức, chữ hiếu đứng đầu”. Phải biết
yêu thương cha mẹ của mình thì mới có thể yêu thương được
đồng loại.
Bạn có nhớ ngày sinh nhật của cha mẹ không? Bạn có
thường giúp cha mẹ làm những việc trong khả năng của mình
không? Bình thường bạn có trao đổi, tâm sự với cha mẹ
không? Nếu chưa thì hãy hành động ngay từ bây giờ nhé!
“Vù…” Một thứ gì đó bay lướt qua mặt Thanh Giang. “Bụp” một
tiếng, nó rơi ngay vào thùng rác.
Thanh Giang nhìn lại, hóa ra là một cục pin. Cô bạn không nói lời
nào, vội vàng chạy lên, cho tay vào thùng rác, lục lọi giữa đống giấy
vụn và vỏ hoa quả, nhặt cục pin lên.
Đang là giờ giải lao, có bạn thì đùa nghịch trên hành lang, có bạn
thì chơi bóng trên sân vận động, chỉ còn lác đác vài người ở lại trong
lớp.
“Ai ném pin vào thùng rác nhỉ? Chắc chắn là một người trong lớp
rồi.” Thanh Giang cau mày, suy nghĩ nhanh trong đầu, nhìn khắp lớp
một lượt.
Tiến Đạt và Nam Phong hình như nhận ra tâm
trạng của Thanh Giang, vội vàng cầm sách lên
nói:
- Không phải bọn tớ đâu nhé, bọn tớ đọc sách
từ nãy đến giờ.
- Không phải họ thì là… - Thanh Giang vừa suy nghĩ vừa chuyển
ánh mắt, lúc này cô nhìn thấy Mạnh Cường.
- Không phải tớ, không phải tớ. - Mạnh Cường lắc đầu nguầy
nguậy. - Tớ đang tập viết từ mới nãy giờ.
Thanh Giang nhìn xuống quyển vở của Mạnh Cường, trên đó viết
chi chít những từ mới tiếng Anh.
- Mình không tin là mình không tìm ra “hung thủ”. Thật vô ý
thức, dám vứt pin lung tung! - Thanh Giang vừa giận dữ nghĩ, vừa
nhét cục pin vào túi mình.
- Reng… - Tiếng chuông báo giờ vào lớp đã vang
lên. Các bạn ùa vào lớp, vừa mới ngồi vào chỗ thì
bỗng dưng “vua nghịch ngợm” Đức Long chạy ào
vào, hét lớn:
- Nhìn này, tớ làm thành công bảng điện rồi!
Mọi người đều ngó đầu ra nhìn, Đức Long cầm bảng điện trong
tay, cái đèn nhỏ trên đó đang phát sáng.
- Woa, giỏi thật!
- Đức Long, cậu giỏi thật đấy!
Trong phút chốc, những tiếng tán thưởng vang lên khắp lớp, Đức
Long lại càng đắc ý.
- Đức Long, cho tớ xem một chút!
Đức Long ngẩng đầu lên nhìn. Haizz, thì ra cô bạn lớp trưởng
Thanh Giang cũng có hứng thú với kiệt tác của cậu? Quả là ngạc
nhiên!
- Cầm lấy. - Đức Long đắc ý nói.
Nhưng cậu chưa hết đắc ý thì đã nghe thấy giọng nói giận dữ của
Thanh Giang:
- Chính là cậu! Cuối cùng thì tớ cũng tìm được thủ phạm.
- Thế là sao? - Đức Long mở to mắt ngạc nhiên.
Đúng lúc đó thì cô Lan bước vào lớp, bắt đầu cho bài giảng mới.
- Hừ, sao gì? Tan học tớ sẽ tính sổ với cậu.
Thanh Giang quay đầu đi, nghiêm túc nghe giảng. Đức Long nghĩ
thầm trong lòng: “Rốt cuộc Thanh Giang định nói gì nhỉ?”
Buổi học cũng kết thúc, Đức Long nhảy dựng lên như lò xo, hét
lớn:
- Thanh Giang, cậu lại định làm gì tớ? Nói cho cậu biết, hôm nay
tớ chẳng làm việc gì đâu đấy!
Thanh Giang móc cục pin trong túi ra:
- Cục pin này có phải của cậu không?
- Đúng thế, nhưng nó hết pin rồi, tớ vứt đi, với lại tớ chắc chắn là
đã vứt vào thùng rác chứ có vứt lung tung đâu. Thế cũng sai à?
- Vứt rác vào thùng là đúng, nhưng vứt pin bừa bãi đương nhiên
là không đúng! Cậu có ý thức bảo vệ môi trường không vậy? - Thanh
Giang giận dữ nói.
- Để tớ giải thích cho. - “Vua thông minh” Hà Huy Tùng bắt đầu
lên tiếng. - Một cục pin tiểu bị chôn dưới đất sẽ khiến 1m2 đất quanh
đó mất giá trị sử dụng; một cục pin có thể làm ô nhiễm 600 nghìn lít
nước, tương đương với lượng nước của một người dùng trong cả
đời; nếu chôn pin cũ xuống đất cùng với rác thải sinh hoạt thì kim
loại nặng từ pin sẽ thẩm thấu vào đất, làm ô nhiễm mạch nước
ngầm…
- Đừng nói nữa, tớ sẽ ném nó vào thùng rác tái chế ngay đây. Đức Long vội vàng xua tay, cầm lại cục pin trong tay Thanh Giang,
mặt đỏ như gấc chín.
Câu chuyện nhỏ, trí tuệ lớn
Ngày xửa ngày xưa, có một viên quan nhỏ mang văn kiện vào
kinh thành, dọc đường đi nghỉ tại một nhà trọ nhỏ.
Trong nhà trọ có một cái giếng, nước giếng vừa trong vừa ngọt.
Viên quan uống một ngụm nước giếng, cảm giác mệt mỏi tan biến
hết.
Sáng hôm sau, khi viên quan tới chuồng ngựa để dắt ngựa ra, thì
thấy trước mặt ngựa vẫn là một đống cỏ ăn còn thừa.
- Sao thế này? - Viên quan nhìn mãi xung quanh không thấy chỗ
nào có thể vứt rác được, chỉ có cái giếng.
- Thôi cứ vứt xuống giếng vậy, dù sao cũng chẳng ai nhìn thấy. Viên quan nghĩ vậy rồi tiện tay vứt đống cỏ thừa xuống giếng, sau đó
tiếp tục lên đường.
Khoảng một tháng sau, viên quan đã làm xong việc, trên đường
từ kinh thành trở về lại vào nghỉ quán trọ đó. Lần này như lần trước,
ông lại múc nước giếng lên uống. Nhưng vì trời tối nên không nhìn
rõ, uống phải một ngọn cỏ trong nước. Ngọn cỏ mắc lại ở cổ họng,
nuốt không xuống được, mà nhổ cũng không ra được. Viên quan
đáng thương bị nghẹt thở và mất mạng. Ông không ngờ rằng, đó
chính là ngọn cỏ mà lần trước ông đã vứt xuống giếng.
Bảo vệ nguồn nước quý giá, bảo vệ môi trường thân yêu là ý thức
mà mỗi người chúng ta đều phải có.
Khoảng một tháng sau, viên quan đã làm xong việc, trên đường
từ kinh thành trở về lại vào nghỉ quán trọ đó. Lần này như lần trước,
ông lại múc nước giếng lên uống. Nhưng vì trời tối nên không nhìn
rõ, uống phải một ngọn cỏ trong nước. Ngọn cỏ mắc lại ở cổ họng,
nuốt không xuống được, mà nhổ cũng không ra được. Viên quan
đáng thương bị nghẹt thở và mất mạng. Ông không ngờ rằng, đó
chính là ngọn cỏ mà lần trước ông đã vứt xuống giếng.
Trận chiến bảo vệ trái đất
Tuần trước, trường Đức Long phát động một cuộc thi vẽ tranh
“Dũng sĩ bảo vệ môi trường”, chúng ta hãy cùng xem tác phẩm của
Đức Long nhé.
Đề nghị
Để bảo vệ sức khỏe cho hành tinh xanh của chúng ta, hãy mau bắt
tay hành động! Chúng ta có thể vẽ tranh tuyên truyền như Đức Long
hoặc cuối tuần cùng cha mẹ tham gia hoạt động trồng cây xanh…
Tóm lại, hãy kêu gọi những người xung quanh cùng tham gia bảo vệ
môi trường, bảo vệ chính Trái đất xinh đẹp của chúng mình nhé!
Đừng quá chìm đắm vào chiến thắng cho rằng con
người đã chinh phục được tự nhiên. Chiến thắng tự
nhiên một lần, tự nhiên sẽ trả thù con người lại một
lần.
- Friedrich Engels
Lốc xoáy, sóng thần, ô nhiễm nước, ô nhiễm
không khí, biến đổi khí hậu… Các thảm họa tự nhiên
đang xảy ra liên tiếp, ảnh hưởng nghiêm trọng tới
cuộc sống của chúng ta. Chúng ta chỉ có một Trái đất,
bởi vậy bảo vệ Trái đất mà chúng ta đang sinh sống là
trách nhiệm của mọi người. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ
nhất để bảo vệ hành tinh xanh nhé: Khi vứt rác, chủ động phân
loại rác, tách riêng rác có thể tái chế và không thể tái chế; ra
ngoài ăn cơm, tự mang theo bát đũa, hạn chế sử dụng bát đũa
dùng một lần; rửa tay xong nhớ vặn chặt vòi nước, không tùy
tiện lãng phí nguồn nước… Chỉ với những hành động rất nhỏ
như vậy bạn cũng có thể giảm bớt nhiều gánh nặng cho môi
trường của Trái đất. Chúng ta hãy cùng hành động nhé!
- Nam Phong, đi ngủ thôi con, gần 10 rưỡi rồi. - Mẹ đẩy cửa
phòng vào, thúc giục. Nam Phong đang cắm cúi làm mô hình rất say
sưa. Nghe mẹ giục, cậu bé tỏ vẻ cáu kỉnh:
- Con đang làm mô hình, mẹ buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi ạ!
Mẹ thấy con trai nói vậy, lửa giận bốc lên:
- Nam Phong, đến giờ đi ngủ thì phải ngủ, nếu không ngày mai sẽ
không có sức để học được?
Thấy mẹ nổi giận, Nam Phong sợ hãi. Cậu vội vã cầm mô hình lên
cho vào ngăn kéo.
- Vâng ạ, con đi ngủ ngay đây.
Nói xong cậu đứng lên, phủi qua bụi dưới bàn chân rồi chui vào
chăn. Mẹ hài lòng gật đầu, vừa giúp cậu tắt đèn, vừa nói:
- Ngủ ngon, con trai!
- Chúc mẹ ngủ ngon! - Nam Phong co người
trong chăn, khóe miệng không che giấu nổi sự đắc
ý.
Mẹ vừa mới đi, Nam Phong đã bò dậy. Đầu tiên
cậu rón rén đi tới bên cánh cửa, ghé tai lắng nghe
động tĩnh ở bên ngoài: Mẹ kéo đôi dép lê đi ra
phòng khách, đèn phòng khách vụt tắt, sau đó mẹ lại đi vào phòng
ngủ, đóng cửa phòng lại. Căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.
- Oh yeah! - Nam Phong ...
 





